Chương 1623: Ngươi đến cùng có mấy cô cô? (1)

Người chèo thuyền lên bờ, trước giúp bọn hắn dắt con ngựa lên thuyền nhỏ.

Thớt bảo mã tựa hồ tràng diện gì đều đã gặp, rất bình tĩnh đứng ở đuôi thuyền, như một tướng quân uy phong lẫm lẫm, ngẩng đầu ưỡn ngực.

Lạc Thanh Chu trực tiếp ôm Hạ Thiền, nhảy lên, đứng ở đầu thuyền.

Thuyền nhỏ như vậy mới có thể cân bằng một chút.

Người chèo thuyền cầm trúc cao trong tay, chống đỡ bên bờ, hô:

- Khách quan đứng vững rồi...

Dứt lời, chống thuyền mà đi.

Hạ Thiền nhắm mắt lại, áp sát vào trong ngực Lạc Thanh Chu, không dám nhìn mặt sông, thân thể còn đang khẽ run.

Lạc Thanh Chu an ủi:

- Thiền Thiền, đừng sợ, cô gia ôm ngươi. Ngươi mở mắt ra nhìn, mặt sông rất đẹp.

Hạ Thiền trong ngực hắn lắc đầu.

Lạc Thanh Chu kề miệng đến bên tai nàng thấp giọng nói:

- Coi như đang tắm rửa ở trong thùng, cô gia ôm ngươi cùng nhau tắm, có cái gì phải sợ chứ? Về sau chúng ta tới đây ở lại, dùng nước không tiện, có khả năng mỗi ngày đều muốn xuống sông tắm rửa, nếu ngươi không thích ứng, về sau không có cách nào cùng cô gia uyên ương nghịch nước.

Khuôn mặt nhỏ của Hạ Thiền nóng lên dán vào trong ngực của hắn, quyệt miệng nói:

- Mới, mới không muốn, cùng ngươi, cùng nhau tắm.

Lạc Thanh Chu nói:

- Tốt thôi, vậy sau này cô gia sẽ ôm tiểu Bách Linh cùng nhau tắm, cùng một chỗ uyên ương nghịch nước.

Hạ Thiền 'Hừ' một tiếng, vẫn không có mở mắt ra.

Lạc Thanh Chu gặp nàng thực sự sợ hãi, không tiếp tục đùa nàng, giương mắt nhìn mặt sông.

Nha đầu ngay cả nước hồ trong phủ đều sợ, tự nhiên cảm thấy sợ hãi đối với nước sông mênh mông bát ngát này.

Người trên mặt sông, lắc lắc ung dung, như giọt nước trong biển cả, nhỏ bé mà hèn mọn.

Thiên nhiên cường đại há lại là nhân loại có thể chống?

Cho dù võ giả cùng tu hồn giả lợi hại hơn nữa, đối mặt với thiên nộ lôi kiếp, cũng là nơm nớp lo sợ, bất cứ lúc nào cũng sẽ hôi phi yên diệt.

May mà hôm nay không có gió nên ít sóng, thuyền nhỏ mặc dù lắc lư, nhưng cũng bình ổn.

Không bao lâu, đã đến bên bờ.

Người chèo thuyền nhảy lên bờ, buộc nhỏ thuyền, cẩn thận từng li từng tí dắt con ngựa đi lên.

Lạc Thanh Chu ôm lấy Hạ Thiền, nhảy lên, sau đó đặt nàng ở trên lưng ngựa, thanh toán tiền đò, dắt ngựa tiếp tục đi về phía trước.

Hạ Thiền ở trên lưng ngựa nhìn hắn, nhịn một hồi, nhịn không được nói:

- Ngươi, không lên, sao?

Lạc Thanh Chu nói:

- Không đi lên, không thể cưỡi quá lâu, nếu không cái mông sẽ đau, ban đêm còn muốn cưỡi một con ngựa khác đây.

Hạ Thiền nghi hoặc mà nhìn hắn.

Hai người rất mau đi đến chân núi.

Lạc Thanh Chu dắt ngựa, đang muốn đi về phía địa phương chốt ngựa, đột nhiên nghe được trên sườn núi bên cạnh truyền đến một trận 'Ô ô ô' tiếng tiêu.

Hắn dừng lại, nghe một hồi, đi qua buộc con ngựa lên, sau đó mang theo Hạ Thiền đi về chỗ dốc núi kia. Mới vừa đi tới chỗ gần, một đạo thân ảnh quen thuộc xuất hiện trên sườn núi. Một bộ áo xanh, đón gió phần phật, cầm trong tay một cây tiêu ngọc, thần sắc lạnh như băng nhìn bọn hắn trong gió tuyết.

Lạc Thanh Chu mang theo Hạ Thiền đi tới, chào hỏi:

- Sư thúc!

Lệnh Hồ Thanh Trúc nói, thời điểm có những người khác, phải gọi sư thúc. Nếu như chỉ có hai người bọn họ, có thể gọi sư phụ, cũng có thể gọi... cô cô.

Hạ Thiền đưa mắt nhìn về phía thân ảnh trên sườn núi.

Đạo thân ảnh đứng trên dốc núi kia cũng đang nhìn nàng.

Lạc Thanh Chu đi đến chỗ gần, nhìn về phía nữ tử áo xanh trước mặt, giới thiệu nói:

- Sư thúc, đây là nương tử nhà ta, nàng gọi Thiền Thiền.

Lập tức lại quay đầu nói:

- Thiền Thiền, gọi sư thúc.

Hạ Thiền có chút cúi đầu nói:

- Sư, sư thúc.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh lệ cùng thân thể đan bạc của nàng một hồi, nhìn về phía kiếm trong tay nàng, mở miệng hỏi:

- Ngươi thật sự là nương tử cuarhắn?

Hạ Thiền cúi đầu, không có lên tiếng.

Lạc Thanh Chu nói:

- Đương nhiên là thật.

Nói rồi, đưa tay nắm cả cái eo nhỏ nhắn của thiếu nữ bên cạnh, lại tiến tới hôn một cái lên gương mặt kiều nộn của nàng, nói:

- Sư thúc, ngươi nhìn, nếu không phải nương tử của ta, nàng sẽ để cho ta như vậy sao?

Khuôn mặt nhỏ của Hạ Thiền đỏ lên, không nhúc nhích.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hai người một chút, xoay người nói:

- Đi thôi, từ phía sau đi lên.

Lạc Thanh Chu nắm tay Hạ Thiền, đi theo sau lưng nàng, hỏi:

- Sư thúc, sư tỷ nhà ta còn tốt đó chứ?

Lệnh Hồ Thanh Trúc không có để ý hắn.

Ba người thuận đường nhỏ phía sau núi, một đường uốn lượn đi lên.

Lại đi trong chốc lát, Lệnh Hồ Thanh Trúc mở miệng nói:

- Chuyện ngươi tấn thăng Đại Võ Sư, ta chỉ nói cho tông chủ. Ban đêm chúng ta đi gặp tông chủ, cầm lệnh bài của nàng đi Tàng Kinh các tuyển chọn công pháp.

Lạc Thanh Chu cau mày nói:

- Sư thúc, vì sao muốn đợi đến ban đêm?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters