Lạc Thanh Chu một mặt lo lắng nói:
- Sư tỷ, cha ngươi khen ta như vậy, không phải có ý đồ khác đối với ta đó chứ? Tỉ như nói, bảo ngươi đi làm thiếp cho ta?
- Cút!
Đao tỷ giơ nắm đấm, nhìn hắn chằm chằm nói:
- Lại nói bậy, đánh ngươi. Nương tử ngươi còn ở nơi này đây, ngươi một chút xấu hổ cũng không có?
Lạc Thanh Chu nói:
- Thiền Thiền nhà ta rất hào phóng, sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà tức giận.
Đao tỷ lười nhác lại nói đùa với hắn, trầm mặc một hồi, nói:
- Sở Phi Dương, ngươi đi thăm cha ta một chút không? Ngươi lần trước cứu được ông ấy, ông ấy muốn tự mình cảm tạ ngươi một tiếng.
Lạc Thanh Chu nghĩ nghĩ, nói:
- Được rồi, không đi. Ta không thích nghe người khác cảm tạ trên miệng, nếu như sư tỷ có thể cho ta một chút kim tệ.....
- Ngươi muốn bao nhiêu?
Đao tỷ vuốt ve túi trữ vật bên hông, vẻ mặt thành thật nói:
- Ta có thể đưa toàn bộ kim tệ ta tích lũy mấy năm qua cho ngươi. Nếu như không đủ, ngươi cho ta nợ.
Hạ Thiền nhìn nàng một cái.
Lạc Thanh Chu nghe vậy giật mình, vội vàng nói:
- Sư tỷ, nói đùa. Bây giờ ta là đệ tử thân truyền của Lăng Tiêu tông, tài nguyên tu luyện gì cũng không thiếu. Không cần kim tệ. Đúng rồi, chờ một lúc sư tỷ muốn cùng chúng ta đi xem một chút náo nhiệt hay không?
Đao tỷ hiếu kỳ hỏi:
- Cái gì náo nhiệt?
Lạc Thanh Chu nói:
- Lệnh Hồ sư thúc muốn quyết đấu cùng Thiền Thiền nhà ta, hẳn là rất đặc sắc.
Vừa nghe lời này, mặt mũi Đao tỷ lập tức tràn đầy ngạc nhiên:
- Lệnh Hồ sư thúc muốn cùng... Thiền Thiền cô nương quyết đấu? Vì cái gì? Giữa các nàng phát sinh mâu thuẫn?
Lạc Thanh Chu một mặt buông lỏng nói:
- Không, chỉ là Lệnh Hồ sư thúc muốn tìm một cao thủ sử dụng kiếm luận bàn một chút, ta đề cử Thiền Thiền nhà ta. Sư tỷ cảm thấy, Thiền Thiền nhà ta có cơ hội thắng không?
Ánh mắt Đao tỷ một lần nữa nhìn về phía thiếu nữ gầy yếu bên cạnh, vừa nhìn về phía trong kiếm tay nàng, hỏi:
- Thiền Thiền cô nương là tu vi gì rồi?
Lạc Thanh Chu nói:
- Nàng không có tu vi, chỉ biết kiếm pháp.
Lập tức đột nhiên hỏi:
- Thiền Thiền, thật ra ta cũng không biết ngươi đến cùng có tu vi hay không? Ngươi có sao?
Hạ Thiền chớp chớp mắt, thấp giọng hỏi:
- Cái gì, là, tu vi?
Lạc Thanh Chu: -...
Khóe miệng Đao tỷ giật một cái, do dự một chút, nói:
- Sở Phi Dương, ngươi đến cùng là nghĩ thế nào? Tại sao muốn để Thiền Thiền cô nương đến luận bàn cùng Lệnh Hồ sư thúc? Ngươi cũng đã biết, Lệnh Hồ sư thúc là cảnh giới Đại Võ Sư viên mãn? Mà kiếm thuật của nàng cao siêu, cho dù là bên trong năm đại tông môn, cũng là tiếng tăm lừng lẫy. Ngươi...
Lạc Thanh Chu nói:
- Ta cùng Lệnh Hồ sư thúc nói, hai người luận bàn, chỉ cho phép dùng kiếm chiêu, không cho phép dùng nội lực cùng kiếm khí vân vân.
Đao tỷ nhíu nhíu mày lại, nói:
- Cho dù chỉ dùng kiếm chiêu, kiếm của Lệnh Hồ sư thúc cũng rất đáng sợ. Mấy ngày trước đây, nàng cầm một cây tiêu ngọc chỉ đạo ta, ta dùng tốc độ nhanh nhất công kích nàng, ngay cả một mảnh góc áo của nàng cũng không có dính vào, mỗi lần ta vừa ra đao, tiêu ngọc trong tay nàng đã chống đỡ trên cổ họng, ngực, dưới nách, phần bụng các loại đại huyệt của ta.
- Kiếm pháp cùng tốc độ của Lệnh Hồ sư thúc là thứ kinh khủng nhất, tuyệt vọng nhất mà ta từng gặp qua, ta thậm chí không nhìn thấy nàng ra chiêu.
Lạc Thanh Chu nhìn về phía thiếu nữ trước mặt, nói khẽ:
- Thiền Thiền, ngươi đã nghe chưa? Lệnh Hồ sư thúc rất khủng bố, ngươi sợ hãi không?
Hạ Thiền lắc đầu, thấp giọng nói:
- Không.
Lạc Thanh Chu đột nhiên đứng lên nói:
- Sư tỷ, ngươi vừa rồi không phải đang luyện đao sao? Đi, ra ngoài cùng Thiền Thiền nhà ta thử một chút.
Đao tỷ nghe vậy, chần chờ một chút, khổ sở nói:
- Không cần đi, đao pháp của ta đi lộ tuyến cương mãnh, ta sợ thu lại không được lực đạo.....
Lạc Thanh Chu trực tiếp đi ra ngoài cửa, nói:
- Đi thôi, luận bàn một chút mà thôi. Không phải còn có ta sao? Nếu sư tỷ thu lại không được lực đạo, đả thương Thiền Thiền nhà ta, ta sẽ ra một quyền đem sư tỷ đánh tới khóc.
Đao tỷ lườm hắn một cái, gặp thiếu nữ bên cạnh đã đứng dậy, cũng đành phải đứng dậy đi theo ra ngoài.
Bên ngoài gió tuyết vẫn như cũ.
Ba người đi vào viện lạc, tách ra mà đứng.
Lạc Thanh Chu nói:
- Đao tỷ, không cần thủ hạ lưu tình, nếu ngươi thắng Thiền Thiền nhà ta, ta sẽ ban thưởng ngươi một viên kim tệ. Nếu ngươi bị thua, cứ để ta cho ngươi ăn một quyền, như thế nào?
Đao tỷ ‘Bá’ lấy đao ra, nhìn hắn chằm chằm nói:
- Ta lại không trêu chọc ngươi, ngươi làm gì muốn đánh ta?
Lạc Thanh Chu nói:
- Không có gì, ngứa tay mà thôi.
- Cút.
Đao tỷ không tiếp tục để ý tới hắn, nhìn về phía thiếu nữ trước mặt nói: