Chương 1628: Vô địch tiểu Thiền Thiền (3)

- Thiền Thiền cô nương, chúng ta điểm đến là dừng, ta không dùng nội lực, cũng chỉ dùng chiêu thức. Nếu là ngươi thắng, ta sẽ giúp ngươi đá Sở Phi Dương một cước, nếu ngươi bị thua, ngươi giúp ta đá hắn một cước, như thế nào?

Trong mắt Hạ Thiền lộ ra một tia hưng phấn, gật đầu nói:

- Ừm.

Lạc Thanh Chu lập tức nhấc tay nói:

- Ta phản đối!

- Phản đối vô hiệu.

Đao tỷ nói một tiếng, đao trong tay ‘Bá’ quét ngang, nói:

- Thiền Thiền cô nương, tới đi! Ngươi xuất chiêu trước.

- Nha.

Thiền Thiền đáp ứng một tiếng, đột nhiên biến mất tại chỗ không thấy gì nữa.

Đao tỷ còn chưa kịp phản ứng, kiếm trong tay của nàng đã im ắng ra khỏi vỏ, mũi kiếm băng lãnh đã im lặng chống đỡ tại cổ họng của nàng.

Đao tỷ: -....

Lạc Thanh Chu vội vàng nói:

- Thiền Thiền, lần nữa, sao ngươi có thể đánh lén sư tỷ. Trưởng giả làm đầu, để sư tỷ xuất chiêu trước.

Hạ Thiền lập tức thu kiếm, lui trở về.

Đao tỷ ngốc trệ một chút, không nói gì, thân ảnh lóe lên, giơ lên đao trong tay phách trảm tới.

Kết quả thiếu nữ trước mắt đột nhiên biến mất tại chỗ không thấy gì nữa.

Một giây sau, mũi kiếm lạnh buốt lại đột nhiên chống đỡ trên đằng sau cổ nàng.

Đao trong tay Đao tỷ lập tức cứng đờ:

- ….

Lạc Thanh Chu lập tức lại nói:

- Thiền Thiền, sư tỷ dùng đao, tốc độ tương đối chậm, ngươi trước hết để cho nàng đánh hai chiêu.

Hạ Thiền 'A' một tiếng, lại thu kiếm thối lui.

Đao tỷ cứng đờ, xoay người, ánh mắt kinh nghi bất định nhìn nàng, dừng một chút, đột nhiên nắm chặt đao trong tay, bằng tốc độ nhanh nhất xông tới.

Lần này, nàng ngoại trừ không dùng nội lực ra, đã dùng hết tất cả tốc độ cùng chiêu thức lợi hại nhất.

- Bạch! Bạch!

Ai ngờ nàng bổ ra mấy đao nhanh chóng tuyệt luân, lại ngay cả cái bóng của đối phương cũng không có đụng phải. Hai chiêu qua đi, cổ của nàng đột nhiên mát lạnh.

Chuôi kiếm xuất quỷ nhập thần này lần nữa chống đỡ tại cổ họng nàng...

Lạc Thanh Chu lại mở miệng nói:

- Sư tỷ, dùng nội lực đi, dùng toàn lực, không được thương hương tiếc ngọc, tranh thủ đánh bại Thiền Thiền.

- Bạch!

Đao tỷ lập tức bị khơi dậy lòng háo thắng cùng tức giận, quanh thân xoay tròn kình phong, đao bản rộng trong tay lấp lóe đao mang, thi triển ra đao pháp mạnh nhất của mình, lập tức như gió táp mưa rào phách trảm tới.

Nhưng thiếu nữ trước mặt lần nữa biến mất không thấy.

Một giây sau, cảm giác lạnh buốt quen thuộc lần nữa chạm vào cổ họng nàng.

...

Đao tỷ lập tức cứng đờ lại tại chỗ, đao bản rộng trong tay còn ở trạng thái giơ lên, đao mang phun ra nuốt vào phía trên, lại không chỗ có thể thi triển.

Lạc Thanh Chu nhìn một màn này, đột nhiên nhớ tới Khí Tông cùng Kiếm Tông của Hoa Sơn tranh đấu.

Kiếm chiêu không có nội lực, chỉ cần kiếm chiêu tinh diệu, tốc độ nhanh, vẫn như cũ có thể cường đại vô song.

Đương nhiên, Thiền Thiền hẳn là có nội lực, mà có khả năng còn có kiếm ý, nếu không, không có khả năng thi triển ra Lục Mạch Thần Kiếm, chỉ là nàng không hiểu những thứ này mà thôi.

Mặt mũi Đao tỷ tràn đầy biểu lộ đờ đẫn, lại cứng người ở tại chỗ một hồi, đao trong tay chán nản rủ xuống.

Lạc Thanh Chu lập tức nói:

- Thiền Thiền, sư tỷ không dùng toàn lực, dùng toàn lực ngươi khẳng định thua, thu kiếm đi. Cuộc tỷ thí này, coi như hoà đi. Vừa hay, ta cũng không cần bị các ngươi đá, hoàn mỹ.

Hạ Thiền thu hồi kiếm, không nói gì.

Đao tỷ lại thở dài một hơi, nhìn về phía hắn, ánh mắt phức tạp nói:

- Sở Phi Dương, bây giờ ta càng ngày càng hoài nghi, ngươi có phải con riêng của lão thiên hay không. Vì sao tất cả chuyện tốt thiên hạ đều tìm tới ngươi rồi? Ngươi lợi hại như vậy, ngắn ngủi thời gian một năm, từ Võ Sinh đến Đại Võ Sư, thiên hạ vô song. Hiện tại, ngay cả nương tử nhà ngươi cũng lợi hại như vậy, ta thật hoài nghi ngươi và lão thiên có quan hệ.

Lạc Thanh Chu cũng đi theo thở dài một hơi, đi đến bên cạnh Hạ Thiền, vuốt vuốt đầu của nàng, nói:

- Có thể là bởi vì ta quá anh tuấn đi.

Hạ Thiền lặng lẽ hếch miệng nhỏ.

Đao tỷ không có nói đùa hắn, lại nhìn thiếu nữ bên cạnh hắn một chút, trên mặt lộ ra một vòng ý cười:

- Hiện tại, ta có chút chờ mong Thiền Thiền cô nương cùng Lệnh Hồ sư thúc tỷ thí. Sở Phi Dương, ta cũng muốn đi nhìn.

Mà lúc này.

Trong rừng trúc cách đó không xa, một mảnh góc áo màu xanh lóe lên liền biến mất.

Lạc Thanh Chu nói:

- Đi thôi!

Bên vách núi.

Gió lạnh lạnh thấu xương, bông tuyết bồng bềnh.

Khi Lạc Thanh Chu mang theo Hạ Thiền cùng Đao tỷ tới đây, thân ảnh vốn nên đứng bên trên khối nham thạch đã không thấy bóng dáng.

- A?

Lạc Thanh Chu tìm kiếm trái phải, mặt mũi tràn đầy nghi hoặc.

- Vừa rồi Lệnh Hồ sư thúc nói, nàng ở chỗ này chờ, để cho ta chờ một lúc mang Hạ Thiền tới cùng với nàng tỷ thí, làm sao không thấy?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters