Sở Tiểu Tiểu lập tức kích động chạy tới, lôi kéo tay Đao tỷ kinh hỉ nói:
- Đao sư tỷ, tại sao ngươi lại ở chỗ này? Ngươi tới từ khi nào?
Lệnh Hồ Thanh Trúc mang theo Tô Phong Tô Vũ, yên lặng rời đi.
Sư đồ mấy người gặp nhau, tự nhiên có chuyện nói không hết.
Trương Viễn Sơn cũng tràn đầy kinh hỉ, nói:
- Còn tưởng rằng Đao sư muội đã rời khỏi kinh đô, không nghĩ tới vậy mà đang ở tông môn.
Tôn Giang trầm ngâm một hồi, mở miệng hỏi:
- Linh nhi, là Lệnh Hồ phong chủ mang ngươi đi lên?
Trong mắt Đao tỷ ngậm nước mắt, bái hắn một cái, nói:
- Đệ tử bất hiếu, liên lụy sư phụ.
Mặt mũi Tôn Giang tràn đầy từ ái nói:
- Cũng không có liên lụy cái gì, Cẩm Y vệ chính là đi hỏi mấy lần, cũng không có làm khó vi sư. Tông môn cũng không nói gì thêm, chỉ giảm một chút bổng lộc.
Lập tức lại thở dài một hơi, nói:
- Bất quá kinh đô phân đà, khẳng định là muốn triệt tiêu.
Đao tỷ khóc nói:
- Sư phụ.
Tôn Giang cười nói:
- Không sao đâu, triệt tiêu liền huỷ bỏ, vi sư ở lại tông môn còn dễ chịu hơn một chút.
Hắn trầm mặc một chút, nhìn nàng nói:
- Linh nhi, sư phụ tin tưởng, những Cẩm Y vệ kia cũng không phải ngươi cùng cha ngươi giết, về phần Trung Vũ Bá phủ bị diệt môn, cùng ngươi hẳn là không có quan hệ. Ta biết cha ngươi, hắn không có thực lực kia, ngươi thì càng không cần nói. Bất quá chuyện này, đoán chừng Cẩm Y vệ sẽ đổ ở trên đầu các ngươi, kinh đô là chỗ mà các ngươi khẳng định không thể lại đi. Ngay ở chỗ này hảo hảo tu luyện đi, bình thường cũng không cần ra ngoài. Đúng rồi, sao Lệnh Hồ phong chủ lại đột nhiên giúp các ngươi?
Đao tỷ lau lau nước mắt, nói:
- Là Sở sư đệ cầu Lệnh Hồ sư thúc.
Tôn Giang nhìn về phía thiếu niên bên cạnh, mặt mũi tràn đầy vui mừng nói:
- Phi Dương, vi sư không có nhìn lầm ngươi. Lúc trước Linh nhi mang ngươi nhập môn, bọn hắn còn không phục, hiện tại thành tựu của ngươi, bọn hắn ai có thể so sánh? Nhân phẩm của ngươi, bọn hắn càng kém. Ngươi có thể nhớ tình đồng môn, cầu Lệnh Hồ phong chủ cứu Linh nhi, rất không tệ, sư phụ rất vui mừng.
Lạc Thanh Chu nói:
- Cũng không hoàn toàn là tình đồng môn, ta cùng sư tỷ vốn chính là bằng hữu rất thân. Cho dù nàng thật giết Cẩm Y vệ, ta cũng nhất định sẽ giúp nàng.
Trương Viễn Sơn ở một bên nhíu mày nói:
- Hơn hai mươi tên Cẩm Y vệ bị giết, còn có Trung Vũ Bá phủ bị diệt môn, nghe nói vị Cẩm Y vệ chỉ huy sứ kia còn là cảnh giới Đại Võ Sư, thậm chí ngay cả thần hồn đều bị diệt. Chỉ sợ hung thủ cũng không phải một người, có thể là thế lực phương nào.
Tôn Giang nhìn hắn một cái, nói:
- Được rồi, không thảo luận chuyện này. Chúng ta đã đến tông môn, chuyện triều đình không còn liên quan gì đến chúng ta, Cẩm Y vệ lợi hại hơn nữa, cũng không dám đến Lăng Tiêu tông chúng ta làm càn. Linh nhi, ngươi phải cố gắng thật tốt, không muốn cô phụ tình cứu trợ của Lệnh Hồ sư thúc, đến lúc đó tranh thủ bái nhập Kiếm Phong, trở thành nội môn đệ tử nơi này, hảo hảo báo đáp nàng.
Đao tỷ đỏ hồng mắt nói:
- Ừm, đệ tử ghi nhớ.
Mấy người lại nói một hồi, thấy sắc trời dần dần muộn, Tôn Giang nói:
- Tốt, nơi này là Kiếm Phong, có rất ít nam tử đặt chân, chúng ta cũng không tiện ở lâu. Linh nhi, dù sao ta và Đại sư huynh ngươi, còn có tiểu sư muội đều ở trên núi tu luyện, bất cứ lúc nào đều có thể tụ họp. Phi Dương, ngươi có nghĩ tới đến tông môn tu luyện hay không? Hiện tại kinh đô tình thế phức tạp, những Cẩm Y vệ kia không để ý luật pháp, bắt người khắp nơi, vu oan giá hoạ, làm lòng người bàng hoàng, ta cảm thấy ngươi vẫn nên ở tông môn mới tương đối an toàn hơn một chút.
Lạc Thanh Chu nói:
- Đệ tử cũng đang suy nghĩ.
Tôn Giang nhẹ gật đầu, không tiếp tục nhiều lời, mang theo Trương Viễn Sơn cùng Sở Tiểu Tiểu rời đi.
Sở Tiểu Tiểu lưu luyến không rời nói:
- Đao sư tỷ, vậy lần sau ta trở lại thăm ngươi.
Đao tỷ nhẹ gật đầu, khích lệ nói:
- Tiểu Tiểu, phải cố gắng, tranh thủ sang năm chúng ta cũng trở thành đệ tử nội môn.
- Ừm.
Sở Tiểu Tiểu đáp ứng một tiếng, lại nhìn về phía Lạc Thanh Chu nói:
- Sở sư huynh, ta nhất định sẽ đuổi kịp ngươi.
Ngừng tạm, cười nói:
- Ta nói là tu vi, ngươi đừng suy nghĩ nhiều nha.
Lạc Thanh Chu nói:
- Ta sẽ cố gắng tu luyện chậm một chút chờ ngươi.
- Hứ!
Sở Tiểu Tiểu nhếch miệng, phất phất tay, đi theo Tôn Giang cùng Trương Viễn Sơn rời đi.
Lạc Thanh Chu cùng Đao tỷ một mực đưa bọn hắn ra khỏi rừng trúc, mới trở về.
Lạc Thanh Chu nói:
- Sư tỷ, thời gian cũng không còn sớm, ta còn muốn đi Tàng Kinh các chọn công pháp. Để Thiền Thiền trước tiên ở nơi này đợi ngươi, ta đi một chút liền về.