Chương 1634: Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân nhi, thông gia (2)

Đao tỷ nhẹ gật đầu, nói:

- Yên tâm đi, ta sẽ không khi dễ nàng, mà ta cũng đánh không lại nàng.

Lạc Thanh Chu tiến đến bên tai nàng nói:

- Sư tỷ, ta cảnh cáo ngươi, chớ như lần kia, lại nói với nàng chuyện xấu của ta, biết không?

Đao tỷ 'Phốc phốc' cười một tiếng, thấp giọng nói:

- « Chân ngọc tranh minh hoạ » kia, sưu tập đến bộ thứ mấy rồi?

- Ta làm sao biết? Muốn nhìn chính ngươi đi mua.

Lạc Thanh Chu lười nhác lại để ý đến nàng, đi đến bên người Hạ Thiền, cầm bàn tay nhỏ bé lạnh như băng nàng nói:

- Thiền Thiền, ngươi ở chỗ này chờ ta. Ta đi chọn công pháp xong sẽ đến tìm ngươi, nơi đó không cho phép người ngoài đi qua, nếu không ta sẽ mang theo ngươi đi cùng.

Hạ Thiền nhẹ gật đầu, thấp giọng nói:

- Vậy ngươi, nhanh lên.

Lạc Thanh Chu nói:

- Biết.

Nói xong, phất phất tay, quay người rời đi.

Đao tỷ gặp hắn đi xa, đi đến bên người Hạ Thiền, lôi kéo bàn tay nhỏ của nàng nói:

- Thiền Thiền cô nương, bên ngoài lạnh lẽo, chúng ta đi vào nhà chờ hắn.

Hạ Thiền cúi đầu, nghe lời theo nàng vào trong nhà.

Đao tỷ lại quay đầu nhìn nàng một cái, trong lòng âm thầm cảm thán, tên kia thật sự là khí tốt vận, lại có thể cưới được một vị nương tử ôn ôn nhu thuận dạng này, rõ ràng có thực lực mạnh như vậy, lại dịu dàng ngoan ngoãn giống như con mèo con.

Suy nghĩ lại một chút những nữ đệ tử có chút thực lực đã vênh váo tự đắc không ai bì nổi, trong lòng nàng càng cảm thán không thôi, càng thêm yêu thích thiếu nữ bên cạnh.

- Thiền Thiền, đêm nay ngủ cùng ta được không?

Nàng mở miệng hỏi.

Hạ Thiền cúi đầu, không biết nên trả lời như thế nào.

Đao tỷ vào phòng, đóng cửa lại, thấp giọng nói:

- Ta kể cho ngươi nghe tai nạn xấu hổ cùng bí mật của Sở Phi Dương.

Hạ Thiền lập tức gật đầu, thấp giọng:

- Được.

Ai ngờ vừa nói xong, nàng đột nhiên lại nhớ tới bại hoại kia từng nói qua ở dưới chân núi, đêm nay muốn để nàng làm con ngựa, còn muốn cho nàng buộc hai cái đuôi ngựa cưỡi...

Nàng do dự một chút, khuôn mặt nhỏ lại phát nhiệt, thấp giọng nói:

- Không, không được, ta, ta đêm nay, có việc.....

Hắn gọi nàng là nương tử ở trước mặt nhiều người như vậy, cho nên... Nàng tự nhiên muốn thực hiện chức trách làm nương tử.

Nàng rất đần, rất vô dụng.

Nàng sẽ không thể giúp hắn luyện dược, ca hát cho hắn nghe giống như Bách Linh, cũng không giúp hắn tắm rửa giặt quần áo giống như Tiểu Điệp, càng sẽ không giống như nhị tiểu thư giúp hắn viết chữ vẽ tranh, bày mưu tính kế, nàng chỉ có thể giúp hắn giết người.

Thế nhưng, hắn càng ngày càng lợi hại, có khả năng về sau khi giết người đều không cần nàng nữa.

Như vậy, nàng cũng chỉ có thể... Hầu hạ hắn.

Cho nên, nàng không thể từ chối, nếu không, nàng đối với hắn sẽ không có một chút tác dụng.

Nàng không muốn làm người vô dụng ở trước mặt hắn.

Nàng muốn vĩnh viễn để hắn... cần nàng.

Cho nên, nàng nguyện ý làm con ngựa của hắn, nguyện ý... nghe hắn... Chỉ huy.

Chỉ cần hắn không chê nàng, chỉ cần hắn không vứt bỏ nàng, nàng sẽ vĩnh viễn ngoan ngoãn nghe hắn, đáp ứng mọi yêu cầu của hắn.

Nàng gọi Hạ Thiền, Hạ Thiền một kiếm đứt cổ, cũng gọi Thiền Thiền ngoan ngoãn nghe lời... Thiền Thiền của hắn.

Lạc Thanh Chu đi theo đằng sau Lệnh Hồ Thanh Trúc đến chủ phong.

Trong vườn hoa phía sau núi chủ phong, nhìn thấy Tử Hà tiên tử đang mang theo lẵng hoa, đang ngắt lấy hoa tươi trong vườn hoa.

Tử Hà tiên tử mặc một bộ váy đỏ, tóc đen đến eo, lúc hái hoa eo nhỏ nhắn cúi xuống, tư thái thướt tha, giống như Hoa tiên tử trong bụi hoa.

Khi Lạc Thanh Chu nhìn thấy nàng, trong đầu lần nữa hiện lên thân ảnh của tiểu Nguyệt.

Bất quá lần đầu tiên nhìn thấy có chút tương tự, nhưng sau lần đó tiếp xúc, cảm giác hẳn là không quan hệ.

Tính cách của Tiểu Nguyệt rõ ràng không phải như vậy.

Cho dù tính cách giữa thần hồn cùng nhục thân có chút khác biệt, cũng không khác biệt nhiều như vậy.

Lạc Thanh Chu cùng Lệnh Hồ Thanh Trúc đứng ở bên ngoài vườn hoa an tĩnh chờ đợi.

Sau một lúc lâu.

Tử Hà tiên tử mang theo lẵng hoa, từ trong vườn hoa đi ra, nhìn hai người một chút, trên mặt lộ ra mỉm cười.

Lạc Thanh Chu vội vàng chắp tay gọi:

- Sư phụ.

Vị này chính là sư phụ đường đường chính chính của hắn.

Tử Hà tiên tử nhìn hắn, trên dưới đánh giá một phen, khẽ gật đầu nói:

- Khí chất quả nhiên khác biệt. Đáng tiếc, nếu như lại có một khuôn mặt dễ nhìn, chắc hẳn về sau không chỉ có nữ đệ tử Lăng Tiêu tông chúng ta sẽ điên cuồng, đệ tử môn phái khác cũng sẽ điên cuồng. Tốc độ tu luyện của người, bên trong ngũ đại môn phái, không ai bằng.

Lạc Thanh Chu cúi đầu cung kính nói:

- Đều là sư phụ có phương pháp giáo dục.

Lệnh Hồ tiên tử ở một bên có chút nhếch miệng, giống như đang nói: Nịnh hót.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters