Tử Hà tiên tử cười cười, cũng không nói thêm cái gì, nhìn về phía Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Thanh Trúc, sự kiện kia, ngươi đã nói với Phi Dương?
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh mặt nói:
- Không có, nương tử nhà hắn cũng ở đó.
Tử Hà tiên tử dừng một chút, nói:
- Phi Dương, đi thôi, ta tự mình dẫn ngươi đi Tàng Kinh các, vừa đi vừa nói.
Lạc Thanh Chu vội vàng nói tạ, lại đưa tay nói:
- Sư phụ, ta tới giúp ngươi xách lẵng hoa cho.
Tử Hà tiên tử cười nói:
- Không cần, nam tử xách lẵng hoa, cũng không lịch sự. Mà nương tử nhà ngươi cũng ở trên núi, nếu ngươi chọc hương hoa, chờ một lúc trở về làm sao giao nộp?
Lạc Thanh Chu cung kính nói:
- Nương tử nhà ta rất tín nhiệm ta.
Tử Hà tiên tử nhìn hắn một cái, mỉm cười, nói:
- Phi Dương, có chuyện ta muốn nói với ngươi một tiếng. Tiên Vân các muốn thông gia cùng Lăng Tiêu tông chúng ta, Thánh nữ bọn hắn thể hồn song tu, nhục thân là cảnh giới Đại Võ Sư trung kỳ, thần hồn là Luyện Thần cảnh hậu kỳ. Lần trước Các chủ bọn hắn tới tìm ta, ta cùng với nàng hàn huyên trò chuyện, nàng biết được ta thu một đệ tử thân truyền, nói muốn thông gia với chúng ta. Ta muốn hỏi hỏi ý kiến của ngươi.
Lạc Thanh Chu khẽ cau mày nói:
- Sư phụ, ngài muốn cho đệ tử đi thông gia?
Tử Hà tiên tử gật đầu nói:
- Đúng vậy, cũng chỉ có ngươi, mới xứng với Thánh nữ người ta. Ngươi cảm thấy thế nào?
Lạc Thanh Chu lập tức chắp tay nói:
- Sư phụ, đệ tử đã thành thân, mà lại không chỉ một thê tử. Cho nên đa tạ sư phụ hậu ái, chuyện này, đệ tử không có cách nào đáp ứng.
Tử Hà tiên tử dừng bước lại, nhìn về phía hắn nói:
- Vị thánh nữ kia, thế nhưng được vinh dự gọi là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, mà lấy thiên phú của nàng, về sau sẽ đi rất xa. Nếu ngươi cùng nàng kết làm bạn lữ, giúp đỡ lẫn nhau, con đường tu luyện về sau chắc chắn bằng phẳng đi rất nhiều. Còn thê tử nhà ngươi, ta nhớ nàng hẳn là sẽ không quan tâm. Nàng là Thánh nữ Tiên Vân các, nếu như ta nói cho nàng thiên phú cùng thể chất của ngươi, nàng hẳn sẽ cân nhắc. Cho nên, ta muốn hỏi một chút ý kiến của ngươi, chỉ cần ngươi đồng ý, ta sẽ an bài các ngươi gặp mặt, chính các ngươi đàm luận một chút, như thế nào?
Lạc Thanh Chu chắp tay nói:
- Sư phụ, thật có lỗi, đệ tử không đồng ý. Cho dù nàng có dung mạo như thiên tiên, cho dù nàng là thiên hạ đệ nhất, đệ tử cũng không nguyện ý. Thê tử trong nhà đệ tử đều là người bình thường, đều muốn trải qua sinh hoạt bình bình đạm đạm. Nàng là thiên chi kiêu nữ, nếu như đệ tử cưới nàng, chắc chắn phá vỡ yên tĩnh trong nhà, tổn thương thê tử trong nhà, đệ tử không muốn nhìn thấy chuyện như vậy phát sinh.
Huống chi, nàng làm sao có thể là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân? Nếu nàng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, vậy chị vợ nhà hắn là cái gì? Chị vợ nhà hắn mới là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân danh phủ kỳ thực! Không tiếp thụ phản bác.
Tử Hà tiên tử nói:
- Phi Dương, ngươi thật không nguyện ý? Chuyện này, thế nhưng có thật nhiều đệ tử muốn cướp đi. Nam nhi chí tại bốn phương, ngươi có thiên phú tốt như vậy, nếu như cùng nàng một chỗ đại triển quyền cước, tiền đồ vô lượng, thậm chí về sau có thể vợ chồng phi thăng, vĩnh sinh bất tử, ngươi nguyện ý vì thê tử trong nhà, từ bỏ hết thảy?
Lạc Thanh Chu vẫn như cũ cúi đầu cung kính nói:
- Sư phụ, đệ tử đã quyết tâm ý, thật có lỗi.
Lệnh Hồ Thanh Trúc ở một bên lộ ra ánh mắt phức tạp nhìn hắn một cái.
Tử Hà tiên tử cũng là thần sắc phức tạp nhìn hắn, trầm mặc một chút, gật đầu nói:
- Tốt, vậy ta giúp ngươi từ chối nàng.
Ba người nói chuyện, rất mau đi đến Tàng Kinh các.
Lạc Thanh Chu đột nhiên mở miệng nói:
- Sư phụ, đệ tử hiện tại đã tấn thăng đến cảnh giới Đại Võ Sư, có thể lại đi Tàng Bảo các chọn mấy món bảo vật?
Tử Hà tiên tử mỉm cười nói:
- Ngươi muốn bảo vật gì? Thật ra lấy tiến bộ của ngươi đến xem, quá nhiều bảo vật, ngược lại sẽ trở ngại tốc độ tu luyện của ngươi.
Lạc Thanh Chu cung kính nói:
- Đệ tử chỉ muốn mấy món pháp khí bình thường nhất, lấy về đưa cho nương tử nhà ta. Đệ tử đi ra một chuyến, cũng nên mang chút lễ vật về nhà, như thế mới có thể làm các nàng vui vẻ.
Lệnh Hồ Thanh Trúc ở một bên lần nữa nhìn về phía hắn, vẻ mặt hơi hốt hoảng một chút.
Chạng vạng tối, bên trên con đường thông đến Tàng Kinh các đã không còn người.
Ba người bước lên bậc thang.
Cửa ra vào Tàng Kinh các, vẫn như cũ là nam tử trung niên người mặc nho bào kia đang ngồi.
Hắn đang cúi đầu xem sách, nghe được tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, lập tức sững sờ, sau đó đứng dậy, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc nói:
- Tông chủ, Lệnh Hồ phong chủ, các ngươi làm sao cùng một chỗ...