Chương 1637: Đại tiểu thư « Thập Diện Mai Phục » (2)

Hắn sửng sốt một chút, tò mò đi tới.

Trên giá sách vẻn vẹn chỉ để vào mười mấy bản thư tịch, nhìn lẻ loi trơ trọi, mà bên trên thư tịch còn có một tầng tro bụi thật mỏng.

Hắn đưa tay cầm lên quyển sách đầu tiên, nhìn về phía trang bìa, trên đó viết ba chữ to: « Thiên ma trảo ».

Hắn mở ra nhìn vài trang, lại cần lợi trảo hoặc móng tay sắc nhọn mới có thể tu luyện công pháp, đành phải buông xuống, lại cầm lên cuốn thứ hai. Khi hắn lật đến cuốn thứ ba, lập tức sững sờ, trên đó viết bốn chữ lớn « Ngưu Ma Cửu Côn ».

- Ngưu Ma Cửu Côn? Ngưu Ma Thần Công?

Trong lòng hắn khẽ động, lập tức lật ra trang sách, nhìn lại.

Bên trên trang sách có bức hoạ, cũng có văn tự, văn tự lại còn là văn tự của Yêu tộc.

Hắn đang chăm chú nhìn công pháp phía trên bức hoạ, bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng nói lạnh lùng:

- Ngươi nhìn công pháp Yêu tộc làm gì?

Lạc Thanh Chu lấy lại tinh thần, quay đầu nói:

- Sư thúc, công pháp phía trên này như thế nào dùng văn tự Yêu tộc ghi lại? Hai quyển vừa rồi kia, dùng đều văn tự Đại Viêm ta.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn thoáng qua, không nói gì.

Lúc này, Tử Hà tiên tử nghe tiếng đi tới, nhìn thoáng qua sách trong tay của hắn, nói:

- Nếu như ta không có nhớ lầm, quyển công pháp này, hẳn là một vị sư thúc tổ lúc trước chiếm được từ bên trong một chỗ thượng cổ bí cảnh. Bởi vì công pháp Yêu tộc cần nội công tâm pháp Yêu tộc phối hợp, cho nên cũng không có người tu luyện, lúc ấy cũng không có người phiên dịch tới, hiện tại vẫn đặt ở đây.

Lạc Thanh Chu nghe vậy, lại cúi đầu lật nhìn vài trang, hỏi:

- Sư phụ, còn lại một kiện công pháp, đệ tử có thể chọn bản này không?

Tử Hà tiên tử giật mình, nói:

- Phi Dương, một năm cũng chỉ có một cơ hội tiến đến chọn lựa công pháp, ngươi cần phải chọn cho tốt.

Lạc Thanh Chu gật đầu nói:

- Đệ tử chọn nó.

Một bên, Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng thốt:

- Đây là công pháp Yêu tộc, cần nội công tâm pháp Yêu tộc phối hợp, mà lại là công pháp, ngươi....

Nàng đột nhiên dừng lại.

Bởi vì nàng đột nhiên nhớ tới chiến đấu đêm đó, nhớ tới cây gậy đen nhánh mà cứng rắn kia, liền nghĩ tới công pháp trâu ọ kì lạ kia.

- Tùy ngươi.

Nàng lạnh lùng nói một câu.

Tử Hà tiên tử vốn đang muốn thuyết phục, gặp Lệnh Hồ Thanh Trúc phản ứng như vậy, trong mắt lộ ra một vẻ nghi hoặc, không nói thêm gì nữa, gật đầu nói:

- Chính ngươi quyết định đi.

Lập tức lại hỏi:

- Ngươi hiểu văn tự Yêu tộc?

Lạc Thanh Chu lắc đầu, nói:

- Sư phụ và sư thúc hiểu không?

Tử Hà tiên tử cũng lắc đầu, nói:

- Chúng ta cũng không quá hiểu, chỉ biết là một vài văn tự Yêu tộc đơn giản. Mà loại văn tự viết trong công pháp này hẳn là cực kỳ thâm ảo, chúng ta cũng không dám phiên dịch lung tung, tùy tiện sai một chữ, vậy thì phiền toái.

- Nếu ngươi muốn phiên dịch hoàn chỉnh, còn cần đi phía sau núi tìm Niếp sư thúc, bất quá bây giờ còn không được, Niếp sư thúc bây giờ đang lúc bế quan, chỉ sợ cần chờ một đoạn thời gian.

Anh mắt Lệnh Hồ Thanh Trúc ở một bên khẽ động, lạnh mặt nói:

- Nếu như ngươi không vội, có thể ở trên núi ở thêm mấy ngày, vừa hay trước tiên có thể tu luyện công pháp vừa rồi chọn lựa. Nếu có chỗ không hiểu, có thể hỏi sư phụ ngươi một chút.

Lạc Thanh Chu nói:

- Không sao đâu, ta có vị bằng hữu, nàng rất hiểu văn tự Yêu tộc, ta tìm nàng là được.

Lệnh Hồ Thanh Trúc giật giật bờ môi, tựa hồ muốn nói cái gì, lại nhịn được.

Tử Hà tiên tử hỏi:

- Ngươi ghi chép lại, hay mang ra ngoài, lưu lại tông môn hai ngày để nhớ kỹ? Công pháp này cũng không thể mang xuống núi.

Lạc Thanh Chu nói:

- Chỉ có ba quyển công pháp, cho đệ tử nửa canh giờ. Sư phụ, sư thúc, các ngươi trước đọc sách, hoặc là tâm sự.

Nói xong, cầm quyển sách, đi đến trước bàn cách đó không xa, ngồi xuống, bắt đầu cẩn thận nhớ mỗi một bản mỗi một trang.

Trong các an tĩnh lại.

Hai nữ tử nhìn nhau, đi tới phía trước cửa sổ xa hơn một chút, nhìn về phía bên ngoài.

Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống, bông tuyết vẫn đang im lặng bay lả tả.

Tử Hà tiên tử nhìn qua phía bông tuyết ngoài cửa trầm mặc một hồi, nhẹ giọng mở miệng nói:

- Thanh Trúc, hắn luyện qua công pháp Yêu tộc?

Lệnh Hồ Thanh Trúc thản nhiên nói:

- Ta cũng không biết có phải hay không, bất quá hắn có một cây gậy, rất lợi hại. Từ đêm đó chiến đấu đến xem, hắn cũng không luyện qua côn pháp, cho nên hắn mới có thể chọn quyển công pháp kia.

Tử Hà tiên tử quay đầu, nhìn về phía nàng nói:

- Ta thế nào cảm giác hắn càng ngày càng thần bí? Thần hồn của hắn đến cảnh giới nào, ngươi biết không?

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn ra màn đêm phía ngoài, mặt không thay đổi nói:

- Cũng không chênh lệch với ta.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters