Tử Hà tiên tử giật mình, trầm ngâm một chút, nói:
- Nhục Thân cùng thần hồn song tu, mà lại tiến bộ thần tốc, lại có các loại kỹ năng cùng vũ khí cổ quái kỳ lạ, thậm chí còn chỉ đạo ngươi luyện thành Lục Mạch Thần Kiếm, thân phận bối cảnh lại thần bí như vậy. Sau lưng của hắn nhất định có một cao thủ rất lợi hại....
Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, nói:
- Có phải chính hắn vốn đã rất lợi hại hay không?
Tử Hà tiên tử lắc đầu:
- Hắn lại có thiên phú, không có lão sư dạy bảo tốt cùng trợ giúp, cũng không có khả năng trong thời gian ngắn như vậy đã tu luyện nhục thân cùng thần hồn tới loại cảnh giới này.
- Thanh Trúc, ngươi cùng Thạch Phong chủ đều có thiên phú tu hồn rất mạnh, tông môn hao tốn số lượng lớn tài nguyên cho các ngươi, cũng có sư thúc dạy bảo, kết quả thì sao? Hắn là một thiếu niên không môn không phái, đều đuổi kịp các ngươi, ngươi không cảm thấy kỳ quái?
- Còn có, ngươi thế nhưng là thiên tài tu kiếm, kết quả thì sao? Người ta nói dăm ba câu đã để ngươi cải biến mạch suy nghĩ tu luyện, như thể hồ quán đỉnh. Người ta tùy tiện chỉ đạo một cái, kiếm pháp của ngươi đột nhiên tăng mạnh, thành tựu còn cao hơn ngươi vất vả tu luyện năm qua. Chỉ kiếm... ngươi khi đó có nghĩ tới?
Lệnh Hồ Thanh Trúc giật giật bờ môi, đang muốn tranh luận vài câu, Tử Hà tiên tử lại nhìn về phía nàng nói:
- Còn có, nương tử nhà hắn, tiểu nha đầu nhẹ nhàng ngây ngô, người ta mới mấy tuổi? Thanh Trúc, ngươi hôm nay bị hù dọa sao?
Vừa nghe lời này, Lệnh Hồ Thanh Trúc lập tức sững sờ, gương mặt lập tức nóng lên, trừng mắt nhìn nàng, nói:
- Sư tỷ, ngươi nhìn lén ta?
Tử Hà tiên tử cười cười, nói:
- Không phải nhìn lén, là trong lúc vô tình nhìn thấy.
Lập tức lại thu liễm ý cười, khẽ thở dài một hơi, nói:
- Thanh Trúc, Phi Dương cũng không phải người bình thường, chắc hẳn trong lòng ngươi cũng rõ ràng. Cố mà trân quý tình nghĩa sư đồ cùng hắn, đến lúc đó Lăng Tiêu tông chúng ta có khả năng phải nhờ vào hắn.
Lệnh Hồ Thanh Trúc quay mặt sang chỗ khác, lạnh lùng thốt:
- Ngươi mới là sư phụ của hắn.
Tử Hà tiên tử cười nói:
- Ai nói hắn cũng chỉ có thể có một sư phụ, bất quá, nếu ngươi không muốn làm sư phụ hắn, muốn làm cái khác của hắn, cũng không phải không thể.
Lệnh Hồ Thanh Trúc không tiếp tục lên tiếng.
Tử Hà tiên tử lấy ra bảo điệp đưa tin, nói:
- Đến, để cho ta thêm hắn vào danh sách hảo hữu một chút. Liên quan tới chuyện Thánh nữ Tiên Vân các, ta mấy ngày nữa sẽ đích thân đi nói với các nàng một tiếng. Bất quá vị thánh nữ kia tâm cao khí ngạo, nếu biết được Phi Dương vậy mà từ chối nàng, đoán chừng... Sẽ rất tức giận.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lấy ra bảo điệp đưa tin, nói:
- Ngươi có thể nói cho nàng, là ngươi từ chối.
Tử Hà tiên tử lắc đầu, nói:
- Ta lúc ấy không có từ chối, về sau cũng không có khả năng từ chối, người ta lại không phải người ngu. Lúc Niên Thí, vị thánh nữ kia hẳn là cũng sẽ tới quan sát tỷ thí, đến lúc đó để Phi Dương đến gặp nàng một lần, nói không chừng...
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn về phía nàng, trong mắt lộ ra một vòng cảm xúc phức tạp, thản nhiên nói:
- Sư tỷ, ngươi có lẽ còn không hiểu rõ hắn. Tình cảm hắn dành cho nương tử nhà hắn rất sâu đậm, cho dù Thánh nữ Tiên Vân các lại xinh đẹp, lại ưu tú, hắn cũng sẽ không tiếp nhận.
Tử Hà tiên tử mỉm cười nói:
- Sư muội, ngươi hiểu rất rõ hắn? Nam nhân đều háo sắc, ngươi không phải không biết?
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng thốt:
- Chí ít hắn sẽ không.
Tử Hà tiên tử cười nói:
- Trừ phi trong nhà hắn còn có người càng xinh đẹp, sớm đã nhìn đủ sắc đẹp. Bất quá ta gặp qua vị Thánh nữ Tiên Vân các kia, người ta hoàn toàn chính xác xứng đáng với danh hiệu thiên hạ đệ nhất mỹ nhân. Nương tử trong nhà hắn lại nhiều, chỉ sợ cũng kém xa.
Lệnh Hồ Thanh Trúc không nói gì thêm, vạch ra tìm tên từ bên trong bảo điệp, lại đụng vào bảo điệp trong tay đối phương.
Hai bảo điệp đưa tin khẽ run lên.
Tử Hà tiên tử duỗi ra ngón tay ngọc, huy động mấy lần trên mặt kính bảo điệp.
Trước bàn sách.
Lạc Thanh Chu đang chăm chú nhớ kỹ một bản công pháp cuối cùng « Ngưu Ma Cửu Côn », đột nhiên cảm thấy bảo điệp đưa tin trên người chấn động một chút.
Hắn chỉ sợ Nam Cung Mỹ Kiêu gửi tới, là tin tức liên quan tới nội thành, vội vàng lấy ra nhìn thoáng qua.
Ai ngờ lại là một đầu tin nhắn thêm hảo hữu.
【 Tử Hà tiên tử muốn thêm ngài làm hảo hữu, có đồng ý hay không? 】.
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ cách đó không xa.
Tử Hà tiên tử mỉm cười với hắn, giương lên bảo điệp đưa tin trong tay lung lay.
Lạc Thanh Chu đành phải chọn đồng ý.