Chương 1639: Đại tiểu thư « Thập Diện Mai Phục » (4)

【 Ngươi đã tăng thêm Tử Hà tiên tử làm hảo hữu, có thể cùng nàng vui sướng chơi đùa, còn có thể sửa chữa cho nàng một cái tên ghi chú đáng yêu dễ nhớ 】.

【 Đề cử tên ghi chú: Tử Hà bảo bảo, Tử Hà Nữu Nữu, Tử Hà nữ vương, Tử Hà chủ nhân các loại 】.

Lạc Thanh Chu nhìn mà mộng bức.

Làm sao hiện tại tăng thêm hảo hữu còn có loại đồ chơi này, là hệ thống thăng cấp sao?

Hắn cũng không một lần nữa ghi chú, Tử Hà tiên tử là được rồi.

Hắn không có lại suy nghĩ nhiều, thu hồi bảo điệp đưa tin, tiếp tục chăm chú nhớ kỹ công pháp.

Mà lúc này.

Nội thành kinh đô, hậu hoa viên tòa phủ đệ nào đó.

Thiếu nữ tuyệt mỹ một bộ váy trắng đang ngồi trong lương đình nghiêm túc luyện cổ cầm.

Đột nhiên, thần sắc nàng hơi động, lấy ra một khối ngọc thạch, cúi đầu nhìn lại.

Trong phòng.

Thiếu nữ một bộ váy phấn đang ở trước bàn nghiêm túc đảo lấy thuốc, một bên đảo, miệng nhỏ một bên vểnh cao, lẩm bẩm trong miệng:

- Thối cô gia, xấu cô gia, không dẫn người ta đi ra ngoài chơi, lần sau đừng lại nghĩ chơi thỏ thỏ của người ta, hừ!

Lập tức, nàng đột nhiên lại quay đầu, nhìn về phía ngoài cửa:

- A, tiểu thư vừa rồi không phải đang gảy « Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ » à? Làm sao còn không có đàn xong, đột nhiên lại gảy « Thập Diện Mai Phục »?

Sau nửa canh giờ.

Lạc Thanh Chu cuối cùng ghi tạc toàn bộ ba quyển công pháp vào trong đầu. Ba người đi xuống lầu.

Lâm trưởng lão canh giữ ở cửa ra vào gặp hắn hai tay trống trơn, đang muốn hỏi thăm, đột nhiên nhớ tới hắn giống như từng có bản lĩnh mắt thấy không quên.

- Lâm sư thúc, quấy rầy.

Lạc Thanh Chu chắp tay hành lễ.

Lâm trưởng lão khẽ gật đầu, cười nói:

- Cố gắng tu luyện, tranh thủ Niên Thí lần này thu hoạch được một thứ tự tốt, cũng không uổng công tông chủ và Lệnh Hồ phong chủ tự mình mang ngươi đến chọn lựa công pháp.

Lạc Thanh Chu nói:

- Đệ tử ổn thỏa cố gắng, tuyệt không cô phụ sư phụ sư thúc kỳ vọng cao.

Tử Hà cười cười, ra cửa.

Lệnh Hồ Thanh Trúc là người đi ra ngoài trước tiên, đứng đón gió tuyết khi màn đêm đã buông xuống, áo xanh phần phật, mặt mũi tràn đầy lãnh khốc.

Lạc Thanh Chu đi theo ra ngoài, nói:

- Sư phụ, sư thúc, đệ tử trước hết cáo từ. Trời vừa tối, đệ tử hẳn là còn có thể chạy về nhà.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nghiêng mặt qua, nhìn hắn.

Tử Hà tiên tử nói:

- Vội vã như vậy sao? Gió tuyết đan xen, trên đường lại phải di qua Vân Vụ sơn mạch, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm. Vẫn là ngày mai lại trở về đi.

Lạc Thanh Chu đang muốn nói chuyện, Lệnh Hồ Thanh Trúc đột nhiên lạnh lùng mở miệng nói:

- Nam nhi lời hứa ngàn vàng, trước ngươi đã đáp ứng ta cái gì?

Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt một chút, cẩn thận suy nghĩ một chút, trước đó đã đáp ứng cùng song tu kiếm pháp với nàng, còn đáp ứng hôm nay kể cho nàng nghe cố sự nói Quá nhi và cô cô.

Không biết nàng nói chuyện nào.

Tử Hà tiên tử cười cười, nói:

- Phi Dương, đi Kiếm Phong ở một đêm đi, sư tỷ của ngươi ở chỗ này. Nịnh bợ Lệnh Hồ sư thúc ngươi thêm một chút, nàng sẽ chiếu cố sư tỷ của ngươi thật tốt.

Nói xong, mang theo lẵng hoa, một mình rời đi, rất nhanh biến mất ở trong màn đêm phía trước.

Lạc Thanh Chu lúc này mới nhỏ giọng hỏi:

- Sư thúc, ngươi nói là chuyện nào?

Lệnh Hồ Thanh Trúc híp híp con ngươi, nói:

- Chuyện ngươi đã đáp ứng ta, ngươi đều phải làm được. Nếu ngươi làm không được, tự gánh lấy hậu quả.

Nói xong, đi xuống bậc thang.

Lạc Thanh Chu đành phải đi theo đằng sau, nói:

- Sư thúc, vậy ta đêm nay lưu lại kể cho ngươi nghe cố sự.

Lệnh Hồ Thanh Trúc không nói gì thêm, lạnh lùng đi ở phía trước.

Hai người rất mau về đến Kiếm Phong.

Rừng trúc, trong phòng nhỏ, ánh đèn mờ nhạt.

Bên trong truyền đến tiếng nói chuyện rất nhỏ.

Lạc Thanh Chu đi vào tiểu viện, đi qua gõ cửa phòng một cái, nói:

- Thiền Thiền, ta trở về.

Đao tỷ đi tới mở cửa phòng ra, nhìn thoáng qua bên ngoài một chút, hỏi:

- Một mình ngươi sao? Lệnh Hồ sư thúc đâu?

Lạc Thanh Chu đi vào nhà nói:

- Ta một người thế nào? Sư tỷ không chào đón?

Đao tỷ đứng tại cửa ra vào nói:

- Không phải không chào đón, sắc trời đã tối, trong phòng này quá nhỏ, ta và Thiền Thiền cô nương hai người ngược lại có thể ngủ, ngươi đây?

Lạc Thanh Chu đi đến bên giường, trực tiếp ngồi xuống trên giường, cầm tay Thiền Thiền, quay đầu nhìn nàng nói:

- Sư tỷ, cái giường này chỉ đủ hai người ngủ, vậy ngươi để cho ta cùng Thiền Thiền ngủ là được, ngươi ra ngoài không được sao.

Đao tỷ: -.....

Lạc Thanh Chu nói:

- Sư tỷ, ta là khách nhân, chẳng lẽ không nên?

Đao tỷ lườm hắn một cái, nói:

- Đó là giường của ta, nữ hài tử có thể ngủ, sao ngươi có thể ngủ chứ?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters