- Nếu Lệnh Hồ sư thúc không có tìm địa phương cho ngươi, chờ một lúc ta dẫn ngươi đi cha ta nơi đó, để ngươi ngủ ở chỗ cha ta, nơi đó rất rộng rãi.
Lạc Thanh Chu nói:
- Ngươi đây là lấy oán trả ơn.
Đao tỷ ‘Phốc phốc’ cười một tiếng, nói:
- Ở đâu là lấy oán trả ơn? Cha ta cũng sẽ không ăn ngươi. Hắn trước đó hung hăng đối với ngươi, là bởi vì hiểu lầm ngươi, lần này ngươi cứu được hắn, hắn cảm kích còn chưa kịp đây.
Lạc Thanh Chu vỗ vỗ giường nói:
- Cái giường này rất mềm mại, mà nơi này lại rất ấm áp. Sư tỷ, dù sao ta đêm nay cũng sẽ ngủ ngay ở chỗ này, ngươi xem đó mà làm.
Đao tỷ còn chưa nói xong, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân cùng tiếng nói chuyện.
Là tiếng của Tô Phong và Tô Vũ.
Đao tỷ vội vàng mở cửa, cung kính gọi:
- Tô Phong sư tỷ, Tô Vũ sư tỷ.
Hai tỷ muội chào hỏi nàng, đi vào.
Tô Phong nói:
- Sở sư đệ, ngươi đến mà không nói cho chúng ta một tiếng, chúng ta vừa mới biết đây.
Tô Vũ cũng nói:
- Đúng đấy, Sở sư đệ, cũng không đi gặp chúng ta trò chuyện. Lúc trước thế nhưng là ta cùng tỷ tỷ mang ngươi đến Kiếm Phong đây này.
Lạc Thanh Chu vội vàng chắp tay bồi tội, giải thích.
Hạ Thiền từ trên giường đứng lên, ánh mắt câu nệ quan sát đôi tỷ muội trước mắt một chút, nhìn về phía người nào đó.
Lạc Thanh Chu vội vàng giới thiệu:
- Hai vị sư tỷ, đây là nương tử nhà ta, các ngươi gọi nàng Thiền Thiền là được.
Sau đó lại nói:
- Thiền Thiền, gọi sư tỷ.
Hạ Thiền cúi đầu, tới gần hắn, câu nệ thấp giọng nói:
- Sư, sư tỷ.
Tô Phong Tô Vũ đánh giá nàng một phen, đều chào hỏi.
Tô Vũ lôi kéo tay của nàng nói:
- Thiền Thiền cao gầy đáng yêu, Sở sư đệ, có phúc lớn nha.
Ánh mắt Tô Phong thì nhìn về phía bảo kiếm trong tay nàng, hỏi:
- Sở sư đệ, Thiền Thiền tu kiếm sao?
Lạc Thanh Chu nói:
- Xem như thế đi.
Tô Phong nghe xong, lập tức hứng thú, nói:
- Thiền Thiền, ngươi là tu vi gì? Chúng ta ra ngoài luận bàn kiếm pháp một chút, có được hay không?
Đao tỷ ở một bên nhịn không được nhìn nàng một cái.
Lạc Thanh Chu vội vàng nói:
- Tô Phong sư tỷ, không cần so tài. Thiền Thiền nhà ta chỉ luyện da lông, khẳng định không phải đối thủ của ngươi.
Tô Phong nhìn về phía hắn nói:
- Không sao, ta chỉ dùng kiếm chiêu, sẽ không đả thương nàng. Vừa hay, ta cũng tu kiếm, ta có thể chỉ điểm nàng một chút. Mặc dù không thể truyền thụ cho nàng kiếm pháp, nhưng chỉ điểm một chút không có vấn đề.
Khóe miệng Đao tỷ co giật một chút, có chút thương hại nhìn nàng một cái.
Đang lúc Lạc Thanh Chu không biết làm sao từ chối, cửa gỗ ‘Kẹt kẹt’ một tiếng bị đẩy ra, Lệnh Hồ Thanh Trúc một bộ áo xanh, đi đến.
Nhà tranh chật hẹp, mấy người đứng ở bên trong, lập tức có vẻ hơi chật chội.
Tô Phong Tô Vũ vội vàng cung kính hành lễ:
- Sư phụ.
Đao tỷ cũng lập tức hành lễ nói:
- Lệnh Hồ sư thúc.
Lạc Thanh Chu biết được dụng ý của nàng, nói:
- Sư thúc, ngươi đến ngồi trên giường đi.
Lệnh Hồ Thanh Trúc mặt không thay đổi nói:
- Không cần.
Lạc Thanh Chu gặp tất cả mọi người chen thành một đoàn, nói:
- Sư thúc, nếu không chúng ta chuyển sang nơi khác?
Nói xong, nghe thấy gió tuyết nghẹn ngào bên ngoài, suy nghĩ thân thể Thiền Thiền tương đối đơn bạc, đành phải nói:
- Được rồi, nhiều người ấm áp một chút, vậy ta bắt đầu?
Ngoại trừ Lệnh Hồ Thanh Trúc ra, những người khác nghe vậy, tất cả đều có chút mộng.
Đao tỷ hỏi:
- Bắt đầu cái gì?
Lạc Thanh Chu 'Khụ khụ' một tiếng, nói:
- Kể chuyện xưa. Đêm dài đằng đẵng, cố sự đến làm bạn. Hôm nay ta tới giảng cho mọi người một cố sự rung động đến tâm can, là liên quan tới...
Hắn nhìn Lệnh Hồ Thanh Trúc một chút, nói:
- Là cố sự liên quan tới một đại hiệp anh tuấn, cùng một thần điêu thần tuấn, tên là « Thần Điêu Đại Hiệp».
Lệnh Hồ Thanh Trúc đột nhiên lạnh lùng mở miệng nói:
- Không phải cố sự sư đồ sao?
Lạc Thanh Chu nói:
- Bên trong đương nhiên cũng có sư đồ, bất quá chủ yếu nhất là cố sự của đại hiệp gọi Dương Quá kia cùng thần điêu. Một người một điêu, tung hoành giang hồ, khoái ý ân cừu.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng nhìn hắn nói:
- Ta không muốn nghe về điêu kia.
Tô Phong Tô Vũ gặp sư phụ tựa hồ rất không cao hứng, vội vàng mở miệng nói:
- Sở sư đệ, chúng ta cũng không muốn nghe về chim điêu kia. Người cùng điêu có cái gì tốt để nghe, một chút ý tứ cũng không có.
Lạc Thanh Chu nói:
- Đây chính là cố sự tình yêu vượt qua chủng tộc, tình yêu giữa người cùng điêu, các ngươi không cảm thấy rất thần kỳ, rất có lực hấp dẫn sao?
Đao tỷ ở một bên thấp giọng nói:
- Ta chỉ cảm thấy buồn nôn.
Tô Phong Tô Vũ cũng đều gật đầu phụ họa.
Lạc Thanh Chu nhìn về phía Thiền Thiền bên cạnh.