Hạ Thiền sẽ không nói dối, gặp ánh mắt hắn nhìn đến, nhịn không được nói:
- Không phải, Quá nhi và, cô cô... Tình yêu, cố sự sao?
Vừa nghe lời này, Lệnh Hồ Thanh Trúc lập tức sáng mắt lên, lạnh giọng ra lệnh:
- Giảng! Quá nhi cùng cô cô.
Lạc Thanh Chu bất đắc dĩ, chỉ đành phải nói:
- Tốt, cố sự này tên là... « ân tình giữa sư đồ».
Không đợi những người khác nói chuyện, hắn lập tức bắt đầu kể.
Lệnh Hồ Thanh Trúc giật giật bờ môi, lại nhịn được.
- Nữ tử hái sen bên bờ Thu Thủy, tay áo nhỏ mỏng manh, ngầm lộ ra hai bàn tay trắng. Ánh nắng tươi đẹp chiếu sáng gương mặt thanh tú động lòng người, cảnh đẹp tựa như tranh vẽ....
Lạc Thanh Chu trực tiếp giảm bớt đi tình tiết khi còn bé lúc trước, vài câu kể qua, này là cảnh Quách Tĩnh mang theo Dương Quá đến Chung Nam sơn bái sư.
Lập tức lại giảng đến cảnh lần đầu tiên gặp Tiểu Long Nữ.
Sau đó lại giảng đến trong lúc vô tình tiến vào cổ mộ, bị Tiểu Long Nữ thu lưu, lần đầu tiên gọi nàng là ‘Cô cô’.
Nghe đến đó, tất cả mọi người tĩnh không một tiếng động, nghe say sưa ngon lành.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nghe được hai chữ ‘Cô cô’, tim lập tức đập rộn lên, ánh mắt kinh ngạc nhìn hắn.
- Trôi qua mấy tháng, hai người đã xem như luyện thành ngoại công ‘Ngọc Nữ Tâm Kinh’.....
- Tiểu Long Nữ nói một đoạn khẩu quyết pháp môn tu tập Ngọc Nữ Tâm Kinh, Dương Quá hỏi rõ những chỗ khó hiểu trong đó, hai người đi vào bên trong một bụi hoa, cởi ra hết quần áo, bắt đầu tu tập.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lập tức nghe đên gương mặt có chút phát nhiệt, trong lòng nói thầm: Ngọc Nữ Tâm Kinh.... Cởi hết quần áo... Cởi hết quần áo.
Lạc Thanh Chu đã giảm bớt đi tình tiết nào đó làm cho người thổ huyết, chỉ nói tiểu Long nữ cùng Dương Quá bởi vì chuyện khác, sinh hiểu lầm, sau đó tự mình rời đi.
Dương Quá tìm kiếm khắp nơi, lại gặp được những người khác.
Tiếp theo, trở lại Tương Dương thành, bị Quách Phù chặt đứt cánh tay, gặp thần điêu, tu luyện kiếm pháp, vân vân.
Có thể bớt thì bớt.
Về phần mập mờ ở giữa Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ, cùng các lời tâm tình, một cái cũng không hề giảng.
Cuối cùng giảng đến Tiểu Long Nữ trúng độc, rơi vào vách núi, biến mất không thấy gì nữa.
Sau đó, Dương Quá và thần điêu ở cùng một chỗ, trở thành Thần Điêu Đại Hiệp danh chấn giang hồ.
Cố sự đến đây kết thúc.
Sau khi Lạc Thanh Chu nói xong, trong phòng lâm vào yên tĩnh.
Sau một lúc lâu, Đao tỷ nói:
- Cố sự rất đặc sắc, chỉ là có chút thê lương, Quá nhi hẳn là tìm thấy cô cô, không nên viết cô cô chết mới đúng.
Tô Phong Tô Vũ cũng đều cau mày nói:
- Sở sư đệ, cô cô tốt như vậy, tại sao phải để nàng trúng độc biến mất đây? Cô cô chết sao.
Lạc Thanh Chu nói:
- Đó là một vấn đề mở, có lẽ chết rồi, có lẽ còn sống.
Tô Vũ lại nói:
- Thế cuối cùng Quá nhi là người cô đơn? Không có một cô nương tốt bồi tiếp hắn?
Lạc Thanh Chu nói:
- Hẳn là Quách Tương thông minh đáng yêu bồi tiếp hắn.
Lúc này, Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc nửa ngày đột nhiên mở miệng nói:
- Sở Phi Dương, cố sự đứt quãng, rất nhiều chỗ không đúng. Cố sự ở giữa Quá nhi cùng cô cô, ngươi cố ý tỉnh lược không có nói, đúng hay không?
Lạc Thanh Chu nói:
- Sư thúc, ta cũng chỉ nhớ kỹ những thứ này.
Lệnh Hồ Thanh Trúc không nói gì thêm, đưa mắt nhìn về phía Đao tỷ bên cạnh hắn. Sắc mặt Lạc Thanh Chu biến hóa, chỉ đành phải nói:
- Sư thúc, để ta suy nghĩ lại một chút.
Một lát sau.
Hắn nhắm mắt nói:
- Nhớ lại. Cuối cùng Quá nhi tìm thấy cô cô, sau đó cùng cô cô sống hạnh phúc cùng một chỗ.
Vừa nghe lời này, trên mặt Tô Phong Tô Vũ cùng Đao tỷ đều lộ ra ý cười.
Ai ngờ Lệnh Hồ Thanh Trúc lại đột nhiên mở miệng nói:
- Cuộc sống hạnh phúc ở cùng một chỗ, là lấy quan hệ thầy trò sinh hoạt chung một chỗ, hay là.....
Lạc Thanh Chu đang muốn trả lời, gặp ánh mắt nàng lãnh khốc, đành phải ở trong lòng thở dài một hơi, nói:
- Thật ra trong lòng Quá nhi đã sớm thích cô cô, mà trong lòng cô cô cũng đã sớm thích Quá nhi. Bọn hắn cuối cùng xông phá gông xiềng thế tục, kết làm phu thê, ân ân ái ái hạnh hạnh phúc phúc qua hết cả đời.
Vừa nghe lời này, Đao tỷ cùng tỷ muội Tô Phong Tô Vũ đều sững sờ, mặt mũi tràn đầy ngạc nhiên.
Mà Lệnh Hồ Thanh Trúc thì rất hài lòng, nói:
- Cẩn thận suy nghĩ lại một chút tình tiết trước đó, bọn hắn không có khả năng đột nhiên yêu nhau, hẳn là còn có một số tình tiết sinh ra hảo cảm, tình tiết tình ý nồng đậm. Có sao?
Lạc Thanh Chu gặp ánh mắt nàng mang đầy uy hiếp, chỉ đành phải nói:
- Có, đệ tử nhớ lại.
Không có cách, hắn đành nói một lần tình tiết mập mờ trước đó tỉnh lược giữa Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ, một chữ không lọt.