Chương 1642: Cố sự tình yêu Trong túp lều (3)

Đợi hắn kể xong, Đao tỷ cùng tỷ muội Tô Phong Tô Vũ vừa rồi còn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi với kết cục sư đồ đột nhiên kết làm phu thê, lúc này đều là hốc mắt ướt át, cảm động không thôi.

- Quá tốt rồi, Quá nhi cùng cô cô rốt cục ở chung một chỗ.

- Bọn hắn vốn rất xứng, niên kỷ cũng tương tự, lại trải qua nhiều sinh ly tử biệt như vậy, vốn nên ở cùng một chỗ.

Tô Vũ thở dài:

- Thật hâm mộ tình cảm như thế.

Lệnh Hồ Thanh Trúc đồng dạng là thần sắc kinh ngạc, chìm vào đến bên trong cố sự, thật lâu chưa có lấy lại tinh thần.

Lạc Thanh Chu lại đợi một hồi, 'Khụ khụ' một tiếng, nói:

- Sư thúc, các vị sư tỷ, sắc trời đã tối, nên trở về đi nghỉ ngơi. Ta cùng Thiền Thiền cũng muốn nghỉ ngơi.

Hạ Thiền vụng trộm nhìn hắn một cái, cúi đầu, khuôn mặt nhỏ đỏ lên, một cái tay nhỏ cầm kiếm, một cái tay nhỏ thì chăm chú nắm chặt hai dây ngựa nhỏ đã buộc xong.

Trời đã rạng sáng.

Ngoài phòng, gió tuyết vẫn như cũ, một mảnh trắng xóa.

Sau khi kể xong cố sự.

Lệnh Hồ Thanh Trúc không nói một lời, mang theo Tô Phong Tô Vũ rời đi, trên mặt thấy không rõ cảm xúc khác, cũng không có phân phối bọn hắn ở như thế nào.

Trong phòng chỉ còn sót ba người, mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Lạc Thanh Chu trực tiếp lôi kéo Hạ Thiền ngồi ở trên giường, nhìn Đao tỷ nói:

- Sư tỷ, ngươi không muốn đi sao? Nếu không đến chen một chút? Ba người ngủ cùng một chỗ, rất ấm áp.

- Cút.

Đao tỷ lườm hắn một cái, đi qua ôm lấy gối đầu cùng đệm chăn của mình, nói:

- Đừng nói ngươi nơi đó ngay cả đệm chăn đều không mang nha?

Lạc Thanh Chu nói:

- Thật không có mang, sư tỷ cho ta mượn dùng một đêm.

- Nghĩ cũng đừng nghĩ.

Đao tỷ liền thu hết gối đầu cùng đệm chăn vào trong túi trữ vật, lập tức nện bước đôi chân dài đi ra ngoài cửa, nói:

- Ta đi nơi khác ngủ.

Lạc Thanh Chu lập tức đứng dậy, từ trong nhẫn chứa đồ lấy ra đệm chăn cùng gối đầu của mình, nói:

- Đến, Thiền Thiền, chúng ta trải giường chiếu.

Bước chân Đao tỷ cứng đờ, quay đầu nhìn hắn nói:

- Sở Phi Dương, ngươi thật đúng là tên vô lại.

Lạc Thanh Chu không tiếp tục để ý đến nàng, xoay người phủ ga giường.

Thiền Thiền cúi đầu, khuôn mặt nhỏ đỏ lên hỗ trợ.

Đao tỷ không dám dừng lại thêm, mở cửa, đi ra ngoài, thuận tiện giúp bọn hắn đóng lại cửa gỗ.

Tiếng bước chân trong tiểu viện, dần dần đi xa.

Sau khi trải tốt ga giường.

Lạc Thanh Chu đi qua mở cửa, nhìn bên ngoài một chút, gặp tất cả mọi người rời đi, chốt lại cửa phòng, lấy xuống mặt nạ trên mặt, không kịp chờ đợi đi đến bên giường nói:

- Thiền Thiền, ai trước làm con ngựa? Đúng rồi, hai đuôi ngựa của ngươi đâu?

Khuôn mặt nhỏ của Hạ Thiền đỏ lên, cúi đầu, chậm rãi buông lỏng ra tay nhỏ.

- Ô.

Ngoài cửa sổ, gió lạnh gào thét.

Bên cạnh vách núi cách đó không xa, đột nhiên vang lên một hồi tiếng tiêu nghẹn ngào.

Lệnh Hồ Thanh Trúc một bộ áo xanh đứng ở nơi đó, nhìn qua biển mây phía trước vực sâu, đang ô ô ô thổi tiêu ngọc trong tay.

Một đêm thời gian, lặng yên mà qua.

Hôm sau, gió tuyết vẫn như cũ.

Sáng sớm, Lạc Thanh Chu mang theo Hạ Thiền, chuẩn bị xuống núi.

Đao tỷ cùng Tô Phong Tô Vũ hai tỷ muội một mực đưa bọn hắn đến giao lộ phía sau núi.

Lệnh Hồ Thanh Trúc không biết đi nơi nào.

Lạc Thanh Chu cũng không chờ đợi, phất phất tay với ba vị sư tỷ, mang theo Hạ Thiền cáo từ rời đi.

Đao tỷ trở lại nhà tranh trong rừng trúc.

Vừa đẩy cửa ra, lại đột nhiên phát hiện giường nhỏ ở trong góc vậy mà sập.

- Thiền Thiền, cô gia hát một bài cho ngươi nghe.

Trên đường đi xuống núi, Lạc Thanh Chu có chút nhàm chán, quyết định hát một bài cho tiểu nha đầu bên cạnh nghe một chút.

Hạ Thiền nói: - Nha.

Lạc Thanh Chu hắng giọng một cái, bắt đầu hát.

- Ta có một con lừa nhỏ, ta chưa hề cưỡi qua, có một ngày ta tâm huyết dâng trào cưỡi nó đi chợ, trong tay của ta nắm lấy đuôi ngựa nhỏ, trong lòng ta đang đắc ý, không biết làm sao hoa lạp lạp lạp, ta tung tóe một thân bùn....

Hạ Thiền ngơ ngác nghe, cảm thấy rất êm tai, trong lòng yên lặng nhớ kỹ, chuẩn bị đi trở về hát cho Bách Linh nghe.

Lạc Thanh Chu đang hát đến lần thứ năm, đột nhiên phát hiện bên trên nham thạch bên cạnh có một thân ảnh quen thuộc đang đứng.

Một bộ áo xanh, cầm tiêu ngọc trong tay.

Gió lạnh thổi qua, tay áo bồng bềnh, tóc xanh bay múa, cặp con ngươi băng lãnh kia đang kinh ngạc nhìn hai người.

Lạc Thanh Chu buông ra tay nhỏ của Thiền Thiền, vội vàng đi qua chắp tay nói:

- Sư thúc, tại sao ngươi lại ở chỗ này? Đệ tử lúc đầu muốn đi cáo từ ngài, bất quá không có tìm được ngài.

Mặt Lệnh Hồ Thanh Trúc không thay đổi nhìn hắn, trầm mặc một hồi, nói:

- Sau khi trở về, tu luyện cho tốt. Nếu như không có tình huống đặc biệt, tháng sau Niên Thí, nhớ kỹ tới.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters