- Thiền Thiền, các ngươi là đi thế nào? Là ngồi xe ngựa, hay là cưỡi ngựa?
Bách Linh ríu ra ríu rít hỏi thăm không ngừng.
Khuôn mặt nhỏ của Hạ Thiền đỏ lên, không nói gì, cuối cùng thực sự bị nàng quấn không có biện pháp, mới mở miệng nói:
- Cô gia, dạy ta, ca hát.....
Vừa nghe lời này, Bách Linh lập tức sáng mắt lên, nói:
- Thật sao? Cô gia hát vừa hay rất dễ nghe, ngươi nhanh hát cho ta một chút, ta muốn nghe.
Hạ Thiền có chút thẹn thùng nói:
- Ta, ta sẽ không....
Bách Linh lập tức nói:
- Không sao, ngươi hát một lần ca từ cùng khúc, hát sai cũng không có sao, ta muốn nghe cô gia ca.
Hạ Thiền lại do do dự dự trong chốc lát, cúi đầu, thấp giọng hát nói:
- Ta… Ta là một... Con lừa nhỏ.....
Bách Linh đột nhiên 'Phốc phốc' cười một tiếng, nói:
- Thiền Thiền, ca từ làm sao vui như vậy, là cô gia viết à? Ta là một con lừa nhỏ? Vì cái gì không phải một con ngựa hoang nhỏ đây?
Hạ Thiền ngây ngốc một chút, lập tức kịp phản ứng, khuôn mặt nhỏ đỏ lên nói:
- Không, không đúng…. Hẳn là, ta… ta có một... Con lừa nhỏ.....
- Ha ha ha ha ha....
Bách Linh lập tức bị nàng đùa cười ha ha, ôm bụng, cười sắp ngã lệch trên mặt đất, nói:
- Thiền Thiền, ngươi… ngươi sao có thể suy nghĩ, ngươi là một con lừa nhỏ đây? Ha ha ha ha.....
Khuôn mặt nhỏ của Hạ Thiền càng thêm nóng bỏng.
Lập tức lại vểnh vểnh miệng nhỏ, trong lòng âm thầm nói, đều do, đều do bại hoại kia, tối hôm qua… tối hôm qua để nàng làm con ngựa...
Bách Linh dừng lại cười, nói:
- Thiền Thiền, ta không cười, ngươi tiếp tục hát. Từ câu đầu tiên và giọng điệu đến xem, bài ca này vui sướng ngắn gọn, rất êm tai, ngươi nhanh hát đoạn tiếp theo.
Hạ Thiền lại cúi đầu nhăn nhó một hồi, tiếp tục thấp giọng hát:
- Ta... Ta chưa hề, chưa hề cưỡi... Có một ngày, ta, ta... Cưỡi đi, đi đi chợ... Trong tay của ta, nắm lấy, nắm lấy đuôi ngựa nhỏ...
- Chờ một chút.
Nghe đến đó, Bách Linh đột nhiên ngắt lời nói:
- Thiền Thiền, ngươi lại nhớ lầm rồi? Ngươi cưỡi chính là con lừa nhỏ, sao lại nắm lấy đuôi ngựa nhỏ đây? Không phải là dây cương nhỏ, hoặc là roi da nhỏ hả? Cho dù cưỡi đúng con, bắt lấy cũng hẳn là đuôi con lừa nhỏ mới đúng chứ?
Hạ Thiền ngơ ngác nhìn nàng, mê mang nháy nháy mắt, lại rất chân thành nghĩ một hồi, nói:
- Đúng, chính là, đuôi ngựa nhỏ... Ta nhớ được, hắn, hắn hát dạng này, hát như thế.
Mặt mũi Bách Linh tràn đầy nghi hoặc:
- Sao lại thế? Cưỡi lừa bắt đuôi ngựa, cô gia... A?
Thần sắc nang đột nhiên khẽ động, lẩm bẩm:
- Đuôi ngựa... đuôi ngựa...
Nàng đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt quái dị mà nói:
- Thiền Thiền, ngươi tiếp tục hát, đều hát ra ca từ tiếp theo.
Hạ Thiền 'A' một tiếng, lại tiếp tục hát hết ca từ còn lại.
Bách Linh nghe xong, ánh mắt lấp lóe, rơi vào trầm tư, một hồi nhìn chằm chằm tóc của nàng, một hồi lại nhìn chằm chằm mặt cùng thân thể của nàng, biểu lộ rất cổ quái.
Hạ Thiền yếu ớt mà nói:
- Sao, thế nào?
Bách Linh đột nhiên cười nói:
- Không sao đâu, cô gia hát bài này rất êm tai, chờ một lúc ta đi hát cho tiểu thư nghe, để tiểu thư biên cái khúc cho ta. Đợi buổi tối cô gia tới, tiểu thư đánh đàn, ta hát, cho cô gia một kinh hỉ, ngươi có chịu không?
Hạ Thiền nghe xong, vội vàng nói:
- Không, không muốn....
Bách Linh cười nói:
- Vì cái gì không muốn? Ca dễ nghe như vậy, cô gia có khả năng chưa dạy xong, ban đêm ta trước hát cho hắn nghe, nhìn có chỗ nào sai hay không, lại để cho hắn dạy hoàn chỉnh lại bài hát này cho chúng ta.
Hạ Thiền vội la lên:
- Ta, ta vụng trộm, nhớ.....
Bách Linh cười cười, sờ lên đầu nhỏ của nàng nói:
- Không sao, cô gia sẽ không cười ngươi. Đến lúc đó...
- Chúng ta cùng một chỗ đùa cô gia, có được hay không?
Hạ Thiền nghi hoặc mà nhìn nàng.
Bách Linh hì hì cười một tiếng, nhún nhảy một cái ra khỏi gian phòng, nói:
- Ta đi tìm tiểu thư đây.
Lúc chạng vạng tối.
Lạc Thanh Chu tu luyện mấy lần bộ nội công tâm pháp kia, rất nhanh dung hội quán thông.
Sau khi thu công, hắn cùng Tiểu Điệp về tới Mai Hương uyển.
Hôm qua cùng hôm nay đều bôn ba một đường, tối hôm qua lại cưỡi ngựa lâu như vậy, nhưng không có tắm rửa, cho nên đêm nay phải tắm rửa thật tốt.
Thu nhi cùng Châu nhi rất nhanh chuẩn bị xong nước nóng.
Tần nhị tiểu thư tự mình phục thị hắn tắm rửa, một bên ôn nhu đấm lưng cho hắn, một bên ôn nhu nói với hắn mấy câu.
Lạc Thanh Chu thoải mái kém chút ngủ thiếp đi.
Sau khi tắm xong.
Tần nhị tiểu thư nói khẽ:
- Thanh Chu ca ca, đi vấn an cho tỷ tỷ, nói chuyện với nàng. Bách Linh đều tới nhiều lần, hẳn là cũng nhớ chàng.
Lạc Thanh Chu ôm nàng hôn lấy một hồi, mặc một bộ nho bào rộng lớn, che dù, phong độ nhẹ nhàng ra cửa.