Chương 1647: Bốn người tuyết cùng gậy trượt tuyết trong Linh Thiền Nguyệt cung (1)

Lúc đi vào Linh Thiền Nguyệt cung, trong tiểu viện đang vang lên tiếng ca thanh thúy dễ nghe của Bách Linh.

A, làn điệu có chút quen thuộc.

Lạc Thanh Chu đứng tại cửa ra vào, vểnh tai, cẩn thận nghe.

- Lạp lạp lạp lạp lạp lạp rồi....

Bách Linh phát ra âm thanh thanh thúy êm tai, cho dù chỉ khẽ hừ nhẹ vài câu, nghe qua cũng làm cho lỗ tai người ta rất hưởng thụ.

Bất quá làn điệu này...

- Đông đông đông.

Lạc Thanh Chu đưa tay gõ cửa, trong lòng âm thầm nói:

- Thiền Thiền nha đầu kia sao có thể ngốc như vậy đây? Loại chuyện này cũng có thể tự bạo?

- Ai? Tiểu Bách Linh đang hát, người rảnh rỗi chớ quấy rầy.

Trong nội viện truyền đến âm thanh thanh thúy của Bách Linh, cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Lạc Thanh Chu 'Khụ khụ' một tiếng, nói:

- Ngoại trừ cô gia nhà ngươi, còn có thể là ai? Mở cửa nhanh.

Bách Linh dừng ở phía sau cửa nói:

- Cô gia, ngươi mang Thiền Thiền đi ra ngoài chơi, lại không dẫn người nhà đi ra ngoài chơi, người ta tức giận, mới không mở cửa cho ngươi.

Lạc Thanh Chu nói:

- Cô gia mang cho ngươi lễ vật.

- Kẹt kẹt.....

Cửa sân lập tức mở ra.

Bách Linh một bộ váy phấn, cầm trong tay một nhánh hoa màu hồng, nháy mắt to, mặt mũi tràn đầy vui vẻ nói.

- Cô gia, lễ vật gì?

Lạc Thanh Chu mạnh mẽ lật người nàng lại, nói:

- Nước bọt của cô gia, có muốn ăn hay không?

Bách Linh lập tức ôm đầu, nhếch miệng nhỏ.

Lạc Thanh Chu trực tiếp đẩy nàng ra, vào cửa, nhìn thoáng trong đình viện, không nhìn thấy Thiền Thiền, hỏi:

- Ngươi vừa rồi đang hát cái gì?

Bách Linh xoa đầu, hừ một tiếng, quyệt miệng nói:

- Không nói cho ngươi, xấu cô gia! Không dẫn người ta đi ra ngoài chơi, trở về còn đánh người ta, ô....

Lạc Thanh Chu xoay người nhìn nàng nói:

- Thiền Thiền dạy ngươi ca?

Gương mặt Bách Linh xinh đẹp quay qua chỗ khác nói:

- Hừ!

Lạc Thanh Chu lại hỏi:

- Thiền Thiền nói cho ngươi ca từ?

Bách Linh uốn éo thân thể:

- Hừ hừ!

Lạc Thanh Chu không nói gì thêm, con mắt chăm chú nhìn chằm chằm nàng.

Yên tĩnh một lát.

Bách Linh vụng trộm quay mặt trở về, liếc mắt nhìn hắn, gặp hắn đang nhìn mình, lại quay mặt chỗ khác 'Hừ' một tiếng, nói:

- Cô gia đừng nghĩ uy hiếp người ta, tiểu thư cùng Thiền Thiền ở phía sau vườn hoa, chỉ cần cô gia dám động thủ, người ta sẽ la to, trừ phi cô gia che miệng người ta… ngô....

Lạc Thanh Chu lập tức thỏa mãn tâm nguyện của nàng, trực tiếp che miệng nàng lại, bế nàng lên, đi vào trong phòng.

Bách Linh giãy dụa ở trong ngực hắn, nắm tay nhỏ đánh lấy bộ ngực của hắn, chân nhỏ dưới váy phấn không ngừng đạp, miệng kêu ‘Ô ô ô’.

Lạc Thanh Chu ôm nàng vào trong phòng của nàng, khép cửa phòng lại, sau đó ném nàng vào trên giường.

Bách Linh nằm ở nơi đó, lập tức bưng kín bộ ngực phình lên của mình, tiếng buồn bã cầu xin tha thứ:

- Cô gia, người ta sai… không muốn… không được khi dễ người ta....

Lạc Thanh Chu đứng ở bên giường nói:

- Ngươi vừa rồi hát bài hát kia trong sân, hát cho ta một lần, phải có ca từ.

Bách Linh ô ô nói:

- Cô gia, người ta, người ta sẽ không.....

Lạc Thanh Chu ngồi xuống trên giường, vươn tay, bắt đầu giải ra dây thắt lưng ở giữa cái eo nhỏ nhắn của nàng.

Bách Linh cuống quít cầu xin tha thứ:

- Cô gia, không muốn… cửa sổ, cửa sổ vẫn chưa đóng...

Lạc Thanh Chu trì trệ một chút, dừng lại nói:

- Bách Linh, về sau không cho phép lại hát bài hát này, nghe không? Bài hát này không dễ nghe, lần sau cô gia sẽ dạy ngươi một bài ca dễ nghe, liên quan tới hoa, có được hay không?

Bách Linh lập tức gật đầu nói:

- Ừm ừ.

Lạc Thanh Chu đang muốn đứng dậy rời đi, nhìn thoáng qua chân nhỏ nàng khoác lên mép giường, thuận tay cầm bắp chân của nàng, cởi ra giày của nàng, nói:

- Bách Linh, giày của ngươi thật dễ nhìn.

Lập tức ném giày đi, lại sờ lên vớ lưới màu hồng bên trên chân nhỏ của nàng, nói:

- Cái vớ này của ngươi cũng đẹp mắt, là chính ngươi làm sao?

Bách Linh mân mê miệng nhỏ nhìn hắn, không có giãy dụa, cũng không nói gì, ý của ánh mắt kia giống như hết thảy đều không nói.

Lạc Thanh Chu lại vuốt ve một hồi, vừa quay người nói:

- Ta đi thỉnh an cho đại tiểu thư. Lần này có chút vội vàng, cho nên không có mang về cho ngươi lễ vật, lần sau mang cho ngươi.

Vừa đi đến cửa phòng, Bách Linh đột nhiên nói:

- Cô gia, ngươi muốn dạy người ta bài ca gì? Người ta muốn một bài ca thật hay.

Lạc Thanh Chu suy nghĩ một chút, nói:

- Hoa tâm.

- Hoa tâm?

Bách Linh nghe vậy sững sờ, ánh mắt cổ quái nhìn hắn, trong lòng nói thầm:

- Tiểu thư mới nói hắn hoa tâm, hắn liền viết một bài hoa tâm, là muốn giải thích cho mình?

Lạc Thanh Chu hắng giọng một cái, hát vài câu:

- Hoa tâm, giấu ở bên trong nhị, không thể bỏ lỡ thời kỳ nở hoa.... Tâm của ngươi, quên mùa, chưa từng tuỳ tiện để cho người ta hiểu... Vì sao không dắt tay của ta, cùng chung nghe nhật nguyệt hát một bài.....

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters