Bách Linh mở to hai mắt.
Lạc Thanh Chu nói:
- Thế nào, êm tai không?
Bách Linh giật mình, cẩn thận nhớ lại một chút ca từ cùng làn điệu, nói:
- Cô gia, từ khúc thật là lạ, bất quá... Nghe tựa hồ có một phong vị khác. Ca cũng rất quái, không có vận vị, quá ngay thẳng, bất quá nghe vẫn rất bắt tai.
Lập tức nhỏ giọng thầm thì nói:
- Thì ra không phải hoa tâm kia....
Lạc Thanh Chu mở cửa phòng, nhìn nàng nói:
- Ngươi chỉ cần nghe cô gia, về sau cô gia sẽ còn dạy ngươi bài ca còn hay hơn nhiều.
Bách Linh nghe vậy, xấu hổ cởi bỏ một cái giày khác của mình, lộ ra một cái chân nhỏ tiêm tú khác đang mang vớ lưới màu hồng, cắn cắn môi phấn nói:
- Cô gia, dạng này có thể chứ?
Bờ môi Lạc Thanh Chu co quắp một chút, liếc nàng một cái nói:
- Cô gia có ý là về sau đừng cố ý để cô gia khó xử ở trước mặt đại tiểu thư và những người khác, ngươi miên man suy nghĩ cái gì? Cô gia là hạng người như vậy sao?
Nói xong, tức giận rời đi.
Đi ra mấy bước, lại lui trở về, ánh mắt lại nhìn chằm chằm chân nhỏ mang vớ lưới màu hồng của nàng mấy lần, nghiêm túc nói:
- Mang giày vào, đừng để bị lạnh.
Nói xong, bước nhanh rời đi, đi hậu hoa viên.
Trong hậu hoa viên.
Hạ Thiền một bộ váy áo xanh nhạt đang luyện kiếm trong tuyết.
Tần đại tiểu thư thì một bộ váy áo tuyết trắng ngồi trong lương đình, an tĩnh xem sách.
Trên bàn có đặt cổ cầm, bên cạnh đàn đặt một cầm phổ.
Lạc Thanh Chu đạp trên tuyết đọng thật dày, tiến vào lương đình, chắp tay nói:
- Đại tiểu thư.
Tần đại tiểu thư vẫn như cũ cúi đầu, an tĩnh lật trang sách, dung nhan băng lãnh như tuyết, tựa hồ cũng không nghe được hắn.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua y phục trên người nàng, lại nói:
- Đại tiểu thư, bên ngoài trời lạnh, ngươi mặc có chút đơn bạc, vẫn là trở về phòng xem sách đi.
Tần đại tiểu thư vẫn không có để ý tới hắn.
Lạc Thanh Chu có chút xấu hổ, lại đứng đó một lúc lâu, đành phải chắp tay cáo từ nói:
- Vậy Đại tiểu thư đọc sách, ta không quấy rầy.
Đang muốn rời đi, Bách Linh đột nhiên từ trong nhà chạy ra nói:
- Cô gia, không cho phép đi!
Lạc Thanh Chu dừng bước lại, nhìn về phía nàng.
Bách Linh lập tức hô:
- Thiền Thiền, ngươi vừa rồi không phải nói, ngươi muốn đắp đống người tuyết sao? Để cô gia hỗ trợ đắp có được hay không? Nếu không tay nhỏ của ngươi sẽ bị đông lạnh.
Hạ Thiền thu kiếm, đứng dưới tuyết đọng khắp nơi, không nói gì.
Bách Linh lập tức thấp giọng nói:
- Cô gia, Thiền Thiền đã nói với ta, nàng khi còn bé đã rất thích đắp người tuyết, đáng tiếc sau khi lớn lên, nàng rốt cuộc không có đắp qua, cũng không có vui vẻ qua.
Lạc Thanh Chu nhìn thiếu nữ dưới cây một chút, đi tới, ôn nhu nói:
- Thiền Thiền, muốn đắp người tuyết sao? Cô gia giúp ngươi, có được hay không?
Hạ Thiền nhìn về phía phía sau hắn, Bách Linh dùng lực nháy mắt với nàng.
Nàng lại nhìn thân ảnh tuyết trắng trong lương đình một chút, giật mình, thấp giọng nói:
- Được.
Lạc Thanh Chu liếc mắt nhìn hai phía, đi đến góc tường, nói:
- Nơi này tuyết nhiều, ta đắp ở ngay chỗ này.
- Tốt quá!
Bách Linh lập tức vui vẻ chạy tới, giòn tiếng nói:
- Cô gia, chúng ta đắp bốn cái có được hay không? Ngươi, ta, Thiền Thiền, còn có tiểu thư.
Lạc Thanh Chu ngồi xổm trên mặt đất, đào lấy tuyết đọng thật dày, nói:
- Đắp một cái là đủ rồi.
Bách Linh nhìn về phía Thiền Thiền bên cạnh.
Hạ Thiền cũng ngồi xổm xuống, tay nhỏ hỗ trợ bưng tuyết, thấp giọng nói:
- Bốn, bốn cái.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, gặp khuôn mặt nhỏ của nàng bị đông cứng đến đỏ bừng, cưng chiều nói:
- Tốt, đắp bốn cái. Thiền Thiền, ngươi đi vào bên trong đình đợi, cô gia giúp ngươi đắp.
Hạ Thiền lắc đầu, nghiêm túc chất đống một người tuyết khác.
Bách Linh thấp giọng nói:
- Cô gia, chúng ta cùng một chỗ đắp, như này mới vui.
Lạc Thanh Chu không nói gì, nhanh chóng đắp tuyết.
Góc tường có rất nhiều tuyết đọng.
Hắn rất nhanh chất lên một người tuyết cao đến nửa người, lại đi lấy đồ làm ra con ngươi, cái mũi.
Sau khi làm xong toàn bộ, hắn lại giúp Thiền Thiền bên cạnh đắp tuyết.
Một bên khác, Bách Linh thổi tay nhỏ đỏ rừng rực, nói:
- Cô gia, tay bị đông lạnh hết rồi.
Lạc Thanh Chu không có để ý nàng, rất nhanh giúp Thiền Thiền đắp xong một người tuyết, lại đi giúp nàng đăp.
Bách Linh xoa xoa đôi bàn tay, lại đi đắp cái thứ tư.
Ba người rất nhanh chất thành bốn người tuyết thật to.
Bách Linh đi tìm quả hồng, đóa hoa màu hồng các loại vật liệu, bắt đầu tô điểm người tuyết.
- Cô gia, ở giữa là tiểu thư, lại làm cho tiểu thư ăn mặc xinh đẹp một chút. Ngươi đắp người này quá béo, mà mũi miệng cũng không dễ nhìn, còn có váy của tiểu thư, cô gia làm quá ngắn.
Lạc Thanh Chu nghe theo nàng phân phó, rất chân thành giảm béo cho người tuyết ở giữa, một lần nữa làm một cái váy thật dài.