Trong lương đình, Tần đại tiểu thư đang nhìn nơi này.
Sau một lúc lâu.
Bách Linh lại nói:
- Cô gia, phía dưới không dễ nhìn, làm cho tiểu thư một đôi chân đi. Chân tiểu thư đẹp như thế, không làm ra thì thật đáng tiếc.
Lạc Thanh Chu nắm lấy tuyết đọng, không khỏi quay đầu nhìn trong lương đình một chút.
Một nháy mắt khi hắn quay đầu, Tần đại tiểu thư cúi đầu, tiếp tục an tĩnh xem sách.
Bách Linh thấp giọng nói:
- Cô gia, ngươi có muốn đi nhìn lén một chút lại làm hay không?
Lạc Thanh Chu trừng nàng một cái nói:
- Ngươi chỉ biết nói, nếu không ngươi tới làm?
Bách Linh lập tức giơ lên tay nhỏ đỏ rực, đáng thương nói:
- Cô gia, tay của người ta tay đều sắp đông lạnh rơi mất rồi.
Lạc Thanh Chu không tiếp tục để ý tới nàng, lại thoáng sửa đổi gương mặt người tuyết một chút, sau đó phủi tay nói:
- Phía trên quá nặng, nếu như phía dưới làm chân, sẽ sụp xuống, dạng này là được rồi.
Vừa nói xong, hắn đột nhiên cảm thấy trong cổ áo mát lạnh, vội vàng đưa tay chộp một cái, bắt được một chùm tuyết đọng.
Bách Linh hì hì cười một tiếng, nhảy ra nói:
- Cô gia, là Thiền Thiền bỏ vào.
Dứt lời, 'Sưu' một tiếng, ném tới hắn một quả cầu tuyết đã sớm được bóp chặt, ‘Ba’ một tiếng, vừa hay đập vào trên mặt của hắn.
- Ha ha ha ha ha...
Bách Linh cười khanh khách, một bên chạy, một bên lại cầm lên tuyết đọng từ trên mặt đất, nhanh chóng bóp thành một quả cầu, sau đó kêu lên:
- Thiền Thiền, nhanh hỗ trợ.
Lạc Thanh Chu vừa đứng người lên, sau lưng đột nhiên 'Phanh' một tiếng, lại đập tới một quả cầu tuyết, quay đầu nhìn lại, Hạ Thiền núp ở dưới một cây đại thụ cách đó không xa, chỉ lộ ra nửa bên khuôn mặt nhỏ cùng một con ngươi đen nhánh, đang nhìn lén hắn.
- Ầm!
Lúc này, cầu tuyết trong tay Bách Linh lại đập vào cổ của hắn.
Lạc Thanh Chu không có bất kỳ né tránh gì, lập tức từ dưới đất cầm lên một đống tuyết, nhanh chóng bóp thành quả cầu, làm bộ muốn đập tới Hạ Thiền trốn ở phía sau cây, lại đột nhiên xoay người một cái, ném ra sau lưng.
- Ba!
Cầu tuyết vừa hay đập vào bên trên khuôn mặt tươi cười trắng trẻo mũm mĩm của Bách Linh, lập tức chia năm xẻ bảy, bông tuyết văng khắp nơi, bôi nàng một mặt.
- Ô.....
Bách Linh lập tức lau mặt một cái, một bên chạy trốn, một bên từ dưới đất nắm lấy tuyết đọng, tiếp tục ném đi, lớn tiếng nói:
- Thiền Thiền, nện hắn! Đập hư cô gia!
Lạc Thanh Chu lại bắt một cái cầu tuyết, ném tới Hạ Thiền.
Ba người ngươi truy ta đuổi ở trong hậu hoa viên phía sau, bắt đầu chơi trò ném cầu tuyết.
Lạc Thanh Chu mỗi lần cũng không có tránh né, rất nhanh đã bị nện đầy đầu đầy người đều là bông tuyết, trong cổ cũng hơi lạnh.
Lúc hắn đang đuổi theo Bách Linh nện tuyết, sau lưng đột nhiên lần nữa bay tới một cái cầu tuyết, tinh chuẩn đập vào sau gáy của hắn, sau đó vẩy ra tiến vào bên trong cổ của hắn.
Trong lòng hắn hơi nghi hoặc.
Bách Linh chạy trốn ở phía trước, Thiền Thiền ở bên phải nện hắn, tuyết cầu làm sao từ phía sau bay tới?
Hắn quay đầu nhìn lại, phía sau là lương đình.
Trong lương đình, Tần đại tiểu thư vẫn như cũ cúi đầu, đang nghiêm túc xem sách, trên dung nhan tuyệt mỹ không tì vết băng lãnh như tuyết, không nhìn ra vẻ gì khác.
- Ba!
Đang lúc hắn sững sờ, Bách Linh đột nhiên ném đến một quả cầu tuyết, nặng nề mà đập vào trên mặt của hắn, ha ha ha cười nói:
- Cô gia, mau đuổi theo ta đi.
Lạc Thanh Chu lập tức cầm lên tuyết đọng từ trên mặt đất, bóp thành cầu tuyết, trực tiếp đuổi tới phía sau của nàng, một cái nhét vào trong quần áo của nàng.
- A!
Bách Linh lập tức hét lên một tiếng, bị lạnh rụt cổ lại, ngồi xổm ở trên mặt đất, một bên đưa tay móc, một bên ô ô nói:
- Băng lạnh quá… xấu cô gia, tiến vào… tiến vào... Thiền Thiền mau giúp ta báo thù.
- Ba!
Cầu tuyết của Hạ Thiền lập tức bay tới, đập vào trên đầu Lạc Thanh Chu.
Lạc Thanh Chu lập tức lại từ trên mặt đất nắm lên tuyết đọng, đuổi về phía nàng.
Hạ Thiền cuống quýt chạy trốn trong bụi hoa, ở giữa đại thụ, động tác nhẹ nhàng chạy tới chạy lui, khuôn mặt nhỏ nhắn từ trước đến nay băng lãnh lạnh lùng nở một nụ cười khó thấy được.
Lạc Thanh Chu nhìn thấy ý cười này, trong lòng cao hứng, lập tức nâng lên tuyết cầu trong tay nói:
- Thiền Thiền, quay mặt qua đây, nhận cầu tuyết.
- Liền, liền không.
Hạ Thiền tiếp tục nhanh nhẹn tránh né.
Lạc Thanh Chu liên tục ném đi mấy cái, đều đánh vào trên cây.
Hạ Thiền một bên chạy trốn, một bên bắt đầu phản kích.
Lạc Thanh Chu đang truy đuổi, sau lưng đột nhiên lại 'Vù vù' bay tới hai quả cầu tuyết, đều đập vào trên gáy của hắn.
Hắn quay đầu nhìn lại, Bách Linh tiến vào lương đình, đang nắm lấy tuyết đọng trên lan can, cười hì hì nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu thuận tay ném tới quả cầu tuyết lớn vừa bóp xong trong tay.