Chương 1707: Yêu ngươi (2)

Tần nhị tiểu thư cười nói:

- Làm gì có, Vi Mặc giống loại người lòng dạ hẹp hòi kia sao?

Lạc Thanh Chu ôm nàng, chống đỡ đầu của nàng nói:

- Vi Mặc, nói với nàng một chuyện. Ta đã đáp ứng quận chúa, sau khi trở về, liền cùng với nàng ta...

- Ừm.

Không đợi hắn nói xong, Tần nhị tiểu thư liền đáp:

- Hẳn là như thế, Mỹ Kiêu tỷ làm cho chúng ta nhiều chuyện như vậy, nếu như không có nàng, người Tần phủ chúng ta sớm đã bị Cẩm Y vệ bắt đi. Chàng có thể báo thù, nàng cũng bỏ ra rất nhiều công sức. Thanh Chu ca ca hoàn toàn nên phụ trách nàng. Bất quá, chính là không dễ bàn giao cho quận vương gia và Vương phi, nếu bọn hắn biết, chỉ sợ…

Lạc Thanh Chu nói:

- Quận chúa nói, giấu diếm bọn hắn. Quận chúa còn nói, nàng muốn vụng trộm làm tiểu tình nhân của ta, không cho người khác biết, nàng còn muốn len lén mang thai bảo bảo cho ta, sau đó đưa bảo bảo cho nàng và Thiền Thiền nuôi...

Tần nhị tiểu thư khẽ thở dài một hơi, nói:

- Mỹ Kiêu tỷ là người hoàng gia, hoàn toàn chính xác không thể làm thiếp. Thanh Chu ca ca, thật ra Vi Mặc...

Lạc Thanh Chu hôn một cái miệng nhỏ của nàng, nói:

- Đừng nói bậy, nàng thì càng không thể làm thiếp, ta tuyệt không cho phép.

Tần nhị tiểu thư muốn nói lại thôi, trầm mặc một chút, ôn nhu nói:

- Thanh Chu ca ca, Mỹ Kiêu tỷ tốt như vậy, chàng nhất định phải hảo hảo đối xử với nàng, không được cô phụ nàng, không nên thương tổn nàng, được không?

Lạc Thanh Chu nói:

- Ừm, ta hiểu rồi.

Tần nhị tiểu thư nâng khuôn mặt nhỏ thanh lệ, ánh mắt ôn nhu mà nhìn hắn nói:

- Thanh Chu ca ca, vậy chúng ta lúc nào... ân ái?

Lạc Thanh Chu buông lỏng nàng ra, quay người nói với phía ngoài:

- Thu nhi, Tiểu Điệp, nấu nước, cô gia muốn tắm rửa.

Bên ngoài vang lên tiếng đáp ứng, đi phòng bếp.

Lạc Thanh Chu đi đến trước giường ngồi xuống, từ bên cạnh cầm lên một quyển sách, nói:

- Ta đọc sách một hồi.

Tần nhị tiểu thư nhếch miệng nhỏ, đi qua, ghé vào trong ngực hắn, sâu kín nói:

- Thanh Chu ca ca, chàng cũng đã đáp ứng Mỹ Kiêu tỷ, rõ ràng người ta tới trước mà.

Lạc Thanh Chu để sách trong tay xuống, ôm thân thể mảnh mai mềm mại của nàng đặt ngồi ở trên đùi, vuốt ve gương mặt thanh lệ kiều nộn nói:

- Vi Mặc, chờ một chút đi. Chỉ cần thân thể nàng dưỡng tốt, ta mỗi ngày ân ái với nàng, có được hay không?

Tần nhị tiểu thư dán ở trong ngực hắn, thở dài nói:

- Cũng không biết lúc nào.

Lạc Thanh Chu vuốt ve mái tóc nhu thuận phía sau nàng, ôn nhu nói:

- Đừng nóng vội, ta có lòng tin, có thể triệt để chữa khỏi bệnh của nàng. Đến lúc đó, nàng sẽ cầu xin tha thứ.

Tần nhị tiểu thư ôm cổ của hắn, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nói:

- Thanh Chu ca ca chỉ biết nói khoác lác, Thu nhi có cầu xin tha thứ không?

Lạc Thanh Chu nói:

- Tiểu Điệp cùng Thiền Thiền đều xin tha.

Tần nhị tiểu thư nói:

- Ta hỏi Thu nhi.

Lạc Thanh Chu nói:

- Vi Mặc, hỏi nàng một chuyện, nàng cảm thấy Bách Linh như thế nào?

Tần nhị tiểu thư hừ một tiếng, nói:

- Thanh Chu ca ca lại nói sang chuyện khác. Bách Linh rất tốt, lại xinh đẹp, lại đáng yêu, lại hoạt bát, lại linh động, Linh Thiền Nguyệt cung có nàng, mới có sinh khí.

Lạc Thanh Chu nói:

- Nàng cảm thấy nàng ấy có tu luyện qua hay không?

Tần nhị tiểu thư nghe vậy giật mình, cẩn thận nghĩ nghĩ, lắc đầu nói:

- Hẳn là không có, trước kia ở Mạc Thành phát sinh nhiều chuyện như vậy, chưa hề gặp nàng động thủ qua. Thanh Chu ca ca, chàng làm sao đột nhiên hỏi chuyện này?

Lạc Thanh Chu nói:

- Không có gì, chỉ thuận miệng hỏi một chút.

Tần nhị tiểu thư nói khẽ:

- Chờ một lúc tắm rửa xong, nhớ kỹ đi xem tỷ tỷ một chút. Thân thể tỷ tỷ hai ngày qua không thoải mái, chàng đi trò chuyện với nàng nhiều một chút.

Lạc Thanh Chu nói:

- Nàng đi không?

Tần nhị tiểu thư nói:

- Bên ngoài gió lớn, Vi Mặc không ra khỏi cửa.

Lạc Thanh Chu nghi ngờ nhìn nàng, trầm mặc một hồi, nói:

- Vi Mặc, nàng luôn luôn để cho ta một người đi Linh Thiền Nguyệt cung thăm đại tiểu thư, bồi đại tiểu thư, nàng đến cùng muốn làm cái gì?

Tần nhị tiểu thư nói:

- Chính là cảm thấy tỷ tỷ quá cô độc, không có người theo nàng nói chuyện, vừa hay, Thanh Chu ca ca biết kể chuyện xưa, biết nói chuyện, cho nên mới để Thanh Chu ca ca đi. Nếu như Tần phủ chúng ta có những người khác biết nói chuyện giống như Thanh Chu ca ca, Vi Mặc đương nhiên sẽ không làm phiền Thanh Chu ca ca.

Lạc Thanh Chu nói:

- Thật cũng chỉ có nguyên nhân này?

Tần nhị tiểu thư nói:

- Đúng vậy, Thanh Chu ca ca nghĩ sao? Chẳng lẽ Thanh Chu ca ca cảm thấy, Vi Mặc muốn Thanh Chu ca ca cùng tỷ tỷ quay về?

Lạc Thanh Chu không nói gì thêm.

Hai người lại ngồi một hồi, nước nóng đã sôi, Thu nhi cùng Tiểu Điệp khiêng thùng tắm vào, đổ đầy nước nóng.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters