Chương 1708: Yêu ngươi (3)

Lạc Thanh Chu trước bỏ dược thủy, sau đó cởi sạch quần áo, tiến vào thùng tắm.

Đợi sau hấp thu xong dược thủy, Tần nhị tiểu thư lại đi ra sau lưng, tự mình giúp hắn xoa tắm thân thể.

Hai người lại trò chuyện chuyện về cửa hàng.

Cửa hàng buôn bán rất tốt, nhưng cũng không tiếp tục khuếch trương, mà cũng không có muốn đơn đặt hàng quá nhiều.

Sau khi tắm xong.

Lạc Thanh Chu ra cửa, đi Linh Thiền Nguyệt cung, chuẩn bị thỉnh an đại tiểu thư.

Lúc đi tới cửa, trong viện lại truyền tới tiếng ca như chim sơn ca thanh thúy của Bách Linh, hát bài « Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ ».

Lạc Thanh Chu không khỏi lần nữa nhớ tới ở trong hoa viên phía sau đêm đó, Tần đại tiểu thư kia đột nhiên nói lời nhẹ nhàng:

- Chờ ta luyện quen, sẽ đàn cho ngươi nghe, được không?

Bất quá, sau khi đại tiểu thư nói xong, giống như quên đi câu nói này.

Lạc Thanh Chu lại suy nghĩ một hồi, đợi tiếng ca trong tiểu viện kết thúc, hắn tiến lên gõ cửa, nói:

- Bách Linh.

Bách Linh ở trong nội viện nói:

- Cô gia, ngươi là tới tìm ai?

Lạc Thanh Chu nói:

- Phụng lệnh nhị tiểu thư đến thỉnh an cho đại tiểu thư.

Bách Linh nói:

- Tiểu thư đã ngủ rồi, cô gia đêm mai lại đến đi.

Lạc Thanh Chu nói:

- Vậy ngươi mở cửa, cô gia nói chuyện với ngươi.

Bách Linh ở trong cửa nói:

- Mới không muốn, cô gia lại muốn khi dễ người ta, người ta không có đần như vậy.

Lạc Thanh Chu không nói gì thêm, trực tiếp quay người rời đi.

Lúc này, trong nội viện lại truyền tới tiếng nói của Bách Linh:

- Trừ phi cô gia lấy thỏ thỏ ra cho người ta chơi.

Lạc Thanh Chu cũng không lại để ý tới nàng, bước nhanh rời đi.

- Kẹt kẹt...

Cửa sân đột nhiên mở ra.

Bách Linh thò đầu ra đến:

- Cô gia, thỏ thỏ.... cô gia!

Nàng lập tức chạy ra từ trong cửa, nhìn bóng lưng đã đi xa, vội la lên:

- Cô gia! Cô gia!

Bóng lưng của Lạc Thanh Chu rất nhanh biến mất ở trong đêm tối phía xa.

Bách Linh kinh ngạc đứng tại chỗ nhìn, sững sờ một lát, mân mê cái miệng nhỏ nhắn nói:

- Thối cô gia, xấu cô gia, người ta đợi lâu như vậy, ô...

Lạc Thanh Chu trở lại Trích Tiên cư.

Trước tu luyện một hồi nội công tâm pháp, gặp thời gian không sai biệt lắm, lấy ra bảo điệp đưa tin, gửi tin nhắn cho Nguyệt tỷ tỷ: 【Nguyệt tỷ tỷ, ta đêm nay muốn ra khỏi thành, tiểu Nguyệt có khả năng cũng sẽ đi, ngươi đi không? 】

Sau một lúc lâu, tin nhắn mới trả lời lại: 【 Không đi 】

Lạc Thanh Chu do dự một chút, nói: 【 Nguyệt tỷ tỷ đang luyện đan sao? 】

Đối phương không tiếp tục trả lời.

Lạc Thanh Chu lại đợi một hồi, tiểu Nguyệt đột nhiên phát tới tin tức: 【 Ca ca, ngươi ra khỏi thành chưa? Muội muội chuẩn bị xuất phát 】

Lạc Thanh Chu lập tức trả lời: 【 Phải cẩn thận, ngoại thành cùng nội thành đều có thần hồn đang đi tuần】

Tiểu Nguyệt: 【 Ca ca yên tâm, muội muội thế nhưng rất lợi hại 】

Lạc Thanh Chu vừa muốn thu hồi bảo điệp đưa tin, tiểu Mỹ Kiêu cũng gửi tới tin nhắn: 【 Phụ thân đã đáp ứng ta, sáng mai ta sẽ mang theo Mộc di cùng Cửu ma ma đi qua, Phi Dương ca ca, tối nay ngươi đi rồi sao? Tiểu Mỹ Kiêu thật đáng thương, rất lâu đã không có nhìn thấy ngươi, rất muốn gặp ngươi một chút 】

Lạc Thanh Chu trả lời: 【 Trời chưa sáng ta sẽ xuất phát, lúc kia có rất nhiều tiểu thương ra khỏi thành, không sẽ làm cho người chú ý 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 A, vậy được rồi, vậy ngươi về sớm một chút, không được ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ, không nên bị những nữ nhân khác làm bẩn, có được hay không? 】

Lạc Thanh Chu: 【 Tốt 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Yêu ngươi 】

Lạc Thanh Chu do dự một chút, trả lời: 【 Cũng yêu ngươi, ngủ ngon 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Ừm, ngủ ngon 】

Lạc Thanh Chu thu hồi bảo điệp đưa tin, đột nhiên gặp một thân ảnh vô thanh vô tức đứng ngoài cửa sổ.

Hắn lập tức đi, mở cửa sổ, nói:

- Thiền Thiền, là đến bảo hộ cô gia sao?

Hạ Thiền cầm kiếm, đứng ở trong hành lang, thân thể cứng ngắc, không nói gì.

Lạc Thanh Chu đi ra ngoài, một tay ôm lấy nàng, lại về tới trong phòng, đóng cửa sổ lại, sau đó đặt nàng ở trên giường, lại lấy một cái chăn mền đắp cho nàng, ôn nhu nói:

- Ngồi ở chỗ này, ấm áp một chút.

Hạ Thiền gặp hắn quả nhiên muốn tu luyện, khéo léo nói:

- Nha.

Lạc Thanh Chu cúi đầu hôn miệng nhỏ của nàng một cái, nhẹ nhàng cắn một cái trên môi nàng, nói:

- Chờ cô gia tu luyện tốt, lại ban thưởng cho ngươi.

Hạ Thiền nhếch miệng.

Lạc Thanh Chu không tiếp tục trì hoãn, trở lại trên giường, lập tức hồn phách xuất khiếu, bay ra nóc nhà.

Tung bay ở trên nóc nhà, hắn không khỏi nhìn thoáng qua Linh Thiền Nguyệt cung cách đó không xa.

Nội viện sương mù mông lung, yên tĩnh im ắng.

Lúc này, bảo điệp đưa tin lại bỗng nhúc nhích.

Tiểu Nguyệt gửi tới tin nhắn:

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters