Chương 1712: Cưới nàng (1)

Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, nói:

- Nếu như người ở bên trong, có thể thu nhỏ không?

Long nhi lắc đầu nói:

- Không thể. Có người ở bên trong, Long cung sẽ phát giác được, sẽ không phát sinh bất kỳ biến hóa nào.

Lạc Thanh Chu lại hỏi:

- Người bình thường có thể ở bên trong không?

Long nhi suy nghĩ một chút, nói:

- Hẳn là có thể, bên ngoài ngăn cách nước, bên trong giống như cung điện phổ thông. Bất quá trong cung rất lạnh, người bình thường thể chất quá yếu, đoán chừng sẽ không chịu nổi.

Lạc Thanh Chu âm thầm nghĩ ngợi.

Nếu như đến lúc đó đám người Tần gia đến nơi này, đột nhiên gặp phải tình huống khẩn cấp, có lẽ có thể tạm thời tránh né ở trong long cung dưới nước.

Bất quá thể chất nhị tiểu thư quá yếu, sợ nhất lạnh lẽo, khẳng định không thể tránh quá lâu.

Đương nhiên, tránh một lát, khẳng định không có vấn đề.

Nghĩ đến chỗ này, hắn bay về phía mặt nước, nói:

- Đi, đi xuống xem một chút.

Tiểu Nguyệt cũng muốn cùng đi theo, do dự một chút, nói thầm: ‘Được rồi, ta mới không thèm đi địa bàn của tiểu yêu tinh này.’

Lạc Thanh Chu rơi vào mặt nước, quay đầu nhìn về phía nàng nói:

- Tiểu Nguyệt, ngươi muốn đi cùng không?

Tiểu Nguyệt lập tức nói:

- Ca ca, ta thì không đi được. Trong nước đều là nước bọt cùng nước tắm của tiểu xà này, nói không chừng còn có nước tiểu của nàng, rất bẩn, ca ca tuyệt đối không nên uống vào.

Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật một cái, nghiêm túc nói:

- Nói bậy bạ gì đó, nước sông lưu động, cũng không phải đứng im bất động.

Tiểu Nguyệt khẽ nói:

- Nói không chừng nàng thi triển pháp thuật, đều lưu đồ vật lại hết. Động vật đều thích đi tiểu trong lãnh địa của mình, lưu lại mùi của mình, chó, mèo, sư tử đều là như thế.

Lạc Thanh Chu không tiếp tục để ý tới nàng, nói:

- Long nhi, đi thôi.

Hai nha đầu này không biết đời trước có phải cừu nhân hay không, mỗi lần vừa thấy mặt đều là cãi lộn đấu võ mồm, chỉ kém đánh nhau sống chết một trận.

Long nhi cũng không tiếp tục để ý tới nàng, thân ảnh lóe lên, đã rơi vào trong nước.

Tiểu Nguyệt một người đứng trên thuyền nhỏ, một hồi ngột ngạt, mặc vào vớ cùng giày, tức giận nói:

- Ca ca thúi, đứng núi này trông núi nọ, có mới nới cũ, cũng không tiếp tục cho ngươi vớ của người ta, hừ!

Nàng ngồi ở trên thuyền nhỏ một hồi, đột nhiên lấy ra bảo điệp đưa tin, phát một tin nhắn: 【 Sư tỷ, ngươi đang làm gì? Nhân tình nhà ngươi bị tiểu xà giảo hoạt bắt cóc, đi tẩm cung của nàng, nói không chừng chờ một lúc sẽ bị nàng cho làm cái kia đây 】

Gửi xong tin nhắn một hồi, đối phương cũng không đáp trả.

Tiểu Nguyệt nghi ngờ trong lòng, chẳng lẽ hai người bọn họ cãi nhau? Bằng không, đêm nay sư tỷ làm sao lại không có tới? Trước kia hai người không phải mỗi đêm đều dính vào nhau?

Tiểu Nguyệt ngồi trên thuyền, lại suy nghĩ lung tung một hồi, cảm thấy phiền muộn, tẻ nhạt, thở dài một hơi, đang muốn một mình rời đi, mặt nước đột nhiên khẽ động, một thân ảnh bay ra ngoài.

Nàng lập tức đứng dậy nói:

- Ca ca, nhanh như vậy đi ra rồi? Còn tưởng rằng ngươi muốn ở trong đó cả một đêm.

Lạc Thanh Chu bay xuống trên thuyền nhỏ, nói:

- Ta chỉ xuống dưới tùy tiện nhìn xem.

Hắn vừa mới tiến vào Long cung, lại đi xem Hoa Cốt.

Hoa Cốt nằm trong quan tài băng, thân thể vẫn như cũ là bộ dáng ban đầu, không có bất kỳ biến hóa nào, cái này khiến hắn thở dài một hơi.

Tiểu Nguyệt quyệt miệng nói:

- Còn tưởng rằng ca ca bị tiểu xà kia mê hoặc, đêm nay muốn ở lại tẩm cung của nàng qua đêm.

Lạc Thanh Chu không để ý tới nàng, đưa mắt nhìn về phía phòng ốc xa xa, trong lòng đang nghĩ ngợi sự tình.

Tiểu Nguyệt lại nói:

- Đúng rồi ca ca, ngươi có phải cãi nhau với sư tỷ hay không? Tại sao nàng đêm nay không có đến?

Lạc Thanh Chu nghe vậy giật mình, nói:

- Khả năng đêm nay có việc gì.

Hắn do dự một chút, nhìn về phía nàng nói:

- Tiểu Nguyệt, Nguyệt tỷ tỷ bị phu quân nàng bỏ, hiện tại không nhà để về, tạm thời ở lại chỗ của muội muội nàng nơi đó. Bất quá nghe Nguyệt tỷ tỷ nói, muội muội nàng và nàng có quan hệ không tốt lắm, ngươi nơi đó có chỗ ở?

Tiểu Nguyệt nghe lời này, ngẩn người, nói:

- Sư tỷ nói với ngươi?

Lạc Thanh Chu nói:

- Ừm, chính là chuyện của hai ngày nay.

Tiểu Nguyệt chớp chớp mắt, trầm ngâm một hồi, đột nhiên hỏi:

- Ca ca, sư tỷ làm sao lại đột nhiên nói với ngươi chuyện này? Lấy tính tình của nàng, coi như nàng thật bị phu quân của nàng bỏ, cũng không nên nói với ngươi? Ca ca là chính tai nghe được nàng nói?

Lạc Thanh Chu nói:

- Nàng nhắn cho ta trên bảo điệp đưa tin.

Tiểu Nguyệt nghe vậy, suy tư một chút, đưa tay ra nói:

- Ca ca, cho ta xem một chút bảo điệp đưa tin của ngươi, ta muốn nhìn tin nhắn mà hai người các ngươi nói chuyện phiếm một chút.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters