Lạc Thanh Chu lập tức cự tuyệt nói:
- Không cho.
Khẳng định không thể cho, ai cũng không thể cho, cho dù Nguyệt tỷ tỷ, hắn cũng không thể cho.
Phía trên có rất nhiều danh tự kỳ kỳ quái quái, lần trước bị quận chúa thấy được, hắn kém chút tìm một cái lỗ để chui vào.
Mà tin nhắn hắn và Nguyệt tỷ tỷ nói chuyện phiếm, làm sao có thể cho những người khác nhìn thấy.
Tiểu Nguyệt có chút tức giận nói:
- Ca ca, bảo điệp vẫn là người ta đưa cho ngươi đấy. Người ta cũng chỉ muốn nhìn thử một chút tin nhắn mà ngươi và sư tỷ nói chuyện phiếm, cũng sẽ không chê cười ngươi.
Lạc Thanh Chu kiên quyết lắc đầu nói:
- Không được, đó là đồ vật tư mật của người khác.
Tiểu Nguyệt thở dài một hơi, thu tay lại nói:
- Ca ca, muội muội chẳng qua cảm thấy sư tỷ có chút kỳ quái, muốn giúp ngươi phân tích một chút mà thôi.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng nói:
- Ngươi biết nhà Nguyệt tỷ tỷ ở nơi đâu không?
Tiểu Nguyệt đắc ý nói:
- Đương nhiên biết.
Lập tức lại nói:
- Bất quá ca ca, ta không thể nói cho ngươi. Chuyện này, cần sư tỷ chính mình nói cho ngươi, ta cũng không muốn làm người xấu.
Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, hỏi:
- Vậy ngươi biết phu quân Nguyệt tỷ tỷ không? Có phải hắn đối xử với nguyệt tỷ tỷ rất không tốt? Hắn.... Làm người như thế nào?
Trên mặt Tiểu Nguyệt lộ ra một cảm xúc phức tạp, dừng một hồi, nói:
- Ca ca, chúng ta bây giờ là thần hồn, ta không muốn nói chuyện trong hiện thực. Ta đích xác nhận biết phu quân của sư tỷ, mà... hắn kỳ thật rất tốt, mà lại... được rồi, không nói, ta là tiểu Nguyệt, không phải nàng.
Lạc Thanh Chu nghi ngờ nói:
- Có ý tứ gì? Không phải ai?
Tiểu Nguyệt không có trả lời, cười nói:
- Ca ca, ngươi làm gì muốn biết chuyện trong nhà của sư tỷ? Ngươi có phải lòng mang ý đồ xấu đối với sư tỷ hay không?
Lạc Thanh Chu thở dài một hơi nói:
- Chỉ là hiếu kì mà thôi, Nguyệt tỷ tỷ tốt như vậy, phu quân nàng vậy mà không biết trân quý, thật là một tên đần.
Tiểu Nguyệt nói:
- Ca ca, có lẽ là sư tỷ không đúng? Ca ca cảm thấy sư tỷ tốt, là bởi vì sư tỷ một mực giúp ngươi, nhưng có thể sư tỷ đối xử với phu quân nàng không tốt đẹp gì thì sao?
Lạc Thanh Chu nhíu nhíu mày, không nói gì thêm.
Tiểu Nguyệt nhìn hắn nói:
- Ca ca, sư tỷ từ vừa mới bắt đầu đã đối tốt với ngươi, ngươi cảm thấy thật chính là bởi vì quan hệ lợi ích?
Lạc Thanh Chu vẫn không có nói chuyện.
Tiểu Nguyệt chậm rãi nói:
- Ngay từ đầu, có lẽ là thật đi, bất quá thời gian dần trôi qua... Ca ca, tựa như ta, ngay từ đầu một lòng muốn bắt ngươi đi, chiếm ngươi làm của riêng, vì bản thân làm chuẩn bị độ kiếp. Nhưng chậm rãi, muội muội cảm thấy rất thân cận ngươi, ngươi tựa như người thân cận nhất của muội muội ở một thế giới khác, muội muội vô luận ở bên ngoài nhiều khổ nhiều mệt mỏi nhiều kiên cường nhiều ngụy trang ra sao, nhưng trước mặt ngươi, mãi mãi cũng là mở rộng tấm lòng, tự do tự tại, vô câu vô thúc. Muội muội có đôi khi đều cảm thấy, mình giống như chia ra thành hai người.....
- Đúng rồi ca ca, ta nhớ được trước đó đã nói với ngươi, rất nhiều người tu hồn, tính cách giữa thần hồn và nhục thân cũng không quá giống nhau, mà sau khi tu luyện thần hồn có thành tựu, kỳ thật có thể biến thành một người khác...
- Ca ca, kỳ thật, nếu như ngươi thích sư tỷ, sư tỷ lại thích ngươi, các ngươi hoàn toàn có thể…
Lạc Thanh Chu ngắt lời nàng:
- Tiểu Nguyệt, Nguyệt tỷ tỷ tối hôm qua vừa rời nhà đi, đừng nói những thứ này. Ngươi không phải nói tâm tình ngươi không tốt sao? Có thể nói cho ta một chút chuyện trong nhà ngươi, ta giúp ngươi nghĩ một chút biện pháp.
Tiểu Nguyệt thở dài một hơi, nói:
- Không có việc gì, đêm nay ra gặp ca ca, lại cùng tiểu xà ầm ĩ một trận, trong lòng tốt hơn nhiều. Sự tình trong nhà, còn cần chính ta giải quyết. Đương nhiên, ta hiện tại là tiểu Nguyệt, những chuyện kia đều không liên quan gì tới ta.
Lạc Thanh Chu nhìn dung nhan mông lung của nàng, đột nhiên nói:
- Đúng rồi, ta cùng Nguyệt tỷ tỷ đều nhìn qua đối phương, ngươi thì sao? Muốn triệt hồi vầng sáng, để cho ta nhìn xem hay không?
Tiểu Nguyệt nghe vậy, do dự một chút, nói:
- Được rồi, còn không phải thời điểm. Ta... Dáng dấp của ta quá xấu, ta sợ ca ca nhìn thấy rồi không tiếp tục để ý đến ta.
Lạc Thanh Chu nói:
- Ta dáng dấp cũng rất xấu, mà Nguyệt tỷ tỷ cũng rất phổ thông, ta cũng không phải người trông mặt mà bắt hình dong.
Tiểu Nguyệt nghe vậy, há to miệng, dừng một chút, nói:
- Ca ca, sư tỷ nàng... ngươi thật thấy rõ diện mạo của nàng?
Lạc Thanh Chu nói:
- Ừm, nhìn qua nhiều lần.
Tiểu Nguyệt tới gần hắn, thấp giọng nói:
- Ca ca, trên mặt tỷ tỷ có thể mang theo mặt nạ hay không?
Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, mất tự nhiên, nói: