Chương 1715: Cưới nàng (4)

- Phi, ca ca... ọe, buồn nôn.

Lạc Thanh Chu về đến phòng, thần hồn quay về cơ thể, đang muốn ôm lấy Thiền Thiền trên giường ban thưởng cho nàng, đột nhiên nhìn thấy trên bàn sách phía trước cửa sổ tựa hồ nhiều hơn một món đồ.

Hắn sửng sốt một chút, lập tức đi tới.

Trên bàn đặt một hộp gấm nho nhỏ, trước đó khẳng định không có, cũng không thể nào là Thiền Thiền để.

Hắn vươn tay, lại rụt trở về, sợ là ám khí gì.

Đang muốn dùng ngự vật thuật mở ra, bảo điệp đưa tin trên người đột nhiên chấn động một chút.

Hắn xuất ra bảo điệp đưa tin, nhìn thoáng qua, lại là Nguyệt tỷ tỷ gửi tới:

【 Đưa Hóa Linh đan cho ngươi, sau khi sử dụng thì ít nhất phải bế quan ba ngày, đừng có người quấy rầy. Nếu như không cách nào đột phá, phải kịp thời tán đi năng lượng trong cơ thể, nếu không sẽ bạo thể mà chết 】

Trong lòng Lạc Thanh Chu chấn động một cái, lập tức cầm lấy hộp gấm trên bàn, mở ra nhìn thoáng qua, bên trong quả nhiên đặt một viên đan dược, ánh sáng lấp lánh, mùi thơm xông vào mũi, vừa nhìn đã không phải vật phàm.

Thần sắc hắn phức tạp, chậm rãi đậy lại hộp gấm, run lên hồi lâu, mới trở nhắn tin trả lời: 【 Nguyệt tỷ tỷ, cảm ơn ngươi 】

Đối phương không tiếp tục trả lời.

Lạc Thanh Chu nắm chặt hộp gấm trong tay, ánh mắt nhìn bảo điệp đưa tin trong tay, muốn đáp lại cái gì, nhưng tâm loạn như ma, không biết nên nhắn thêm cái gì.

Hắn cúi đầu, đứng hồi lâu trước cửa sổ, hồi lâu.

Hạ Thiền gặp cảm xúc hắn không đúng, đi đến bên cạnh hắn, yên lặng bồi tiếp hắn, cũng không nói chuyện.

- Thiền Thiền, cô gia thiếu một người rất rất nhiều, chỉ sợ cả một đời cũng còn không trả hết...

Lạc Thanh Chu thấp giọng thì thào.

Hạ Thiền nhìn về phía hộp gấm trong tay hắn, trầm mặc một hồi, thấp giọng nói:

- Kia, cưới... Cưới nàng.

Lạc Thanh Chu giật mình, chậm rãi nắm chặt hộp gấm trong tay.

Trời mới vừa tờ mờ sáng.

Lúc Lạc Thanh Chu trở lại Mai Hương uyển, Tần nhị tiểu thư cùng những người khác còn đang ngủ.

Chỉ có Thu nhi đã thức.

Lạc Thanh Chu bàn giao nàng một tiếng, lặng lẽ ra cửa.

Vừa đến hẻm nhỏ đằng sau, chuẩn bị thay quần áo mang mặt nạ, hắn đột nhiên nhìn về phía góc tường trước mặt.

Một thân ảnh chậm rãi đi ra.

Một bộ váy tím lộng lẫy, dáng người cao gầy thướt tha, eo thon tinh tế, mông ngạo nghễ ưỡn lên, trước ngực ngạo nghễ cao ngất, cặp đùi đẹp thon dài thẳng tắp, dáng dấp xinh đẹp không thôi.

Chính là Nam Cung quận chúa đang chờ ở chỗ này khi trời còn chưa sáng.

Ánh mắt Lạc Thanh Chu phức tạp nhìn nàng một cái, đi tới.

Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức nói:

- Bản quận chúa cũng không đợi ngươi, đừng tới đây.

Lạc Thanh Chu nghe vậy giật mình, lúc này mới kịp phản ứng, lập tức lấy ra mặt nạ, mang lên mặt, lại đổi lại áo bào màu đen.

Nam Cung Mỹ Kiêu lúc này mới tươi cười chạy tới, nhào vào trong ngực của hắn nói:

- Phi Dương ca ca, người ta chờ ngươi đã rất lâu, vì gặp được ngươi, một đêm không ngủ đây.

Lạc Thanh Chu ôm nàng vào trong ngực, nhẹ nhàng vuốt mái tóc của nàng, thanh âm cũng trở nên ôn nhu:

- Cũng không phải không thấy được, ta đi mấy ngày sẽ trở về.

Nam Cung Mỹ Kiêu ôm chặt hắn nói:

- Một ngày người ta đều cảm thấy rất lâu, cũng đã rất nhiều ngày người ta không có nhìn thấy ngươi, rất nhớ ngươi, rất muốn... Cắn ngươi....

Nói rồi, ngẩng khuôn mặt xinh đẹp, nhón chân lên, cắn một cái trên môi hắn.

Lập tức, cùng hắn hôn vào một chỗ.

Hẻm nhỏ yên tĩnh.

Chỉ có tiếng gió lạnh nghẹn ngào xẹt qua cùng thanh âm lá cây xào xạc trên mặt đất.

Hai người ôm ở cùng một chỗ, hôn hồi lâu, chậm rãi buông ra.

- Phi Dương ca ca, miệng tiểu Mỹ Kiêu ngọt không?

- Ngọt.

- Vậy ngươi thích không?

- Thích.

- Vậy sau này ngươi mỗi ngày đều ăn, có được hay không?

- .....

- Có được hay không vậy?

- Được.

Cái trán hai người chống đỡ vào cùng nhau, hắn nhẹ nhàng ôm bờ eo thon một nắm của nàng, nàng thì ôm cổ của hắn, lại vuốt ve an ủi hồi lâu, lưu luyến không rời buông ra.

- Quận chúa, thời gian không còn sớm, ta nên ra khỏi thành.

Lạc Thanh Chu hôn trán của nàng một chút, lại ôn nhu vuốt ve mái tóc của nàng, chuẩn bị rời đi.

Nam Cung Mỹ Kiêu kéo hắn lại, nói:

- Ngồi xe ngựa của ta ra ngoài đi, nếu không sẽ gặp phải kiểm tra, ngươi khó mà nói. Thân phận Sở Phi Dương của ngươi ở kinh đô chỉ sợ đã sớm bị Cẩm Y vệ giám thị, một khi ngươi bại lộ thân phận, đoán chừng tin tức chẳng mấy chốc sẽ truyền đến Cẩm Y vệ nơi đó. Mặc dù bọn hắn tạm thời không dám làm gì ngươi, nhưng sẽ trì hoãn thời gian của ngươi.

Lạc Thanh Chu suy tư một chút, nói:

- Có thể liên lụy ngươi hay không?

Nam Cung Mỹ Kiêu nói:

- Yên tâm đi, trên xe ngựa của bản quận chúa cắm cờ xí hoàng gia, không người nào dám ngăn cản kiểm tra.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters