Chương 1716: Thích (1)

Lạc Thanh Chu lại do dự một chút, mới gật đầu nói:

- Được.

Nam Cung Mỹ Kiêu lại nhón chân lên hôn hắn một cái, cười nói:

- Như vậy, tiểu Mỹ Kiêu có thể ở cùng Phi Dương ca ca lâu thêm một hồi, Phi Dương ca ca có vui không?

Lạc Thanh Chu vuốt ve tay nhỏ non mềm bóng loáng của nàng, nói:

- Rất vui.

Hai người nắm tay, đi ra hẻm nhỏ.

Bên ngoài hẻm nhỏ sớm đã có một chiếc xe ngựa đang đỗ, Mộc di cùng Cửu ma ma đều ngồi ở phía trên.

Mộc di nhìn thấy hai người đi ra, ánh mắt sớm đã dời đi, nhìn không chớp mắt.

Cửu ma ma thì nhìn hai người dắt tay cùng nhau, nói:

- Tiểu thư, phụ cận không có thám tử Cẩm Y vệ, bất quá các ngươi....

- Ngươi ngậm miệng!

Không đợi nàng nói xong, Nam Cung Mỹ Kiêu đã trừng nàng một chút, trực tiếp lôi kéo Lạc Thanh Chu lên xe ngựa, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng nói:

- Tiếp tục nhiều chuyện, để ngươi chạy theo ở phía sau.

Cửu ma ma đành phải ngậm miệng lại.

Hai người tiến vào toa xe, ngồi xuống cùng một chỗ.

- Giá!

Mộc di đánh xe ngựa, chạy về phía trước.

Xe ngựa lắc lắc ung dung, hai người trong xe, nắm tay, rúc vào với nhau, nhu tình như nước.

Chẳng biết lúc nào, Nam Cung Mỹ Kiêu đã ngồi ở trên đùi Lạc Thanh Chu.

Hai người lại bắt đầu hôn.

Xe ngựa rất nhanh xuyên qua đường đi, đi tới cửa thành.

Lúc này trời còn chưa sáng rõ, nhưng người muốn vào thành và ra khỏi thành rất nhiều.

Cửa thành có hai hàng thủ vệ đang đứng, đều lần lượt kiểm tra giấy thông hành người đi đường, còn hỏi nguyên nhân vào thành hoặc ra khỏi thành.

Mộc di đánh xe ngựa, đi theo đằng sau một cỗ xe bò. Đợi xe bò kiểm tra hoàn tất rời đi, xe ngựa của bọn hắn bị thủ vệ ngăn lại.

Mặc dù thủ vệ liếc mắt đã thấy được trên xe ngựa cắm cờ xí của Hoàng gia, nhưng vẫn như cũ rất cung kính hỏi:

- Xin hỏi một chút, quý nhân ngồi trong xe có giấy thông hành ra khỏi thành?

Mộc di lạnh mặt nói:

- Chúng ta là người của Nam Quốc quận vương phủ, ngồi trong xe là quận chúa nhà ta. Lần này ra khỏi thành là muốn đi chuồng ngựa bên ngoài Thập Lý đình, nơi đó là sản nghiệp của Nam Quốc quận vương phủ chúng ta, cái này còn cần giấy thông hành?

Hai tên thủ vệ nhìn nhau, có chút khó khăn nói:

- Quý nhân có thể để cho chúng ta nhìn vương bài của Vương phủ một chút hay không? Còn có, mời quý nhân thứ tội, dựa theo quy củ, chúng ta cần xem xét người ở bên trong xe ngựa.

Mộc di lập tức quát lạnh.

- Làm càn! Quận chúa nhà ta ở trong xe ngựa, há lại cho các ngươi nhìn loạn?

Hai tên thủ vệ đều bị hù run, vẫn không dám cho đi, vẻ mặt đau khổ nói:

- Mời quý nhân thứ tội, phía trên có quy định, thật sự là....

Lúc này, trong xe ngựa truyền đến tiếng nói băng lãnh của Nam Cung Mỹ Kiêu:

- Mộc di, lấy phủ bài Vương phủ ra cho bọn hắn nhìn, trong xe chỉ có một mình ta, bọn hắn muốn kiểm tra, cứ để bọn hắn kiểm tra đi, không được lãng phí thời gian.

Mộc di lập tức nói:

- Vâng, tiểu thư!

Nói rồi, lập tức lấy ra một cái kim bài từ bên hông, giương lên.

Hai tên thủ vệ nhìn kỹ một chút, phía trên quả nhiên có tiêu chí đặc thù của Nam Quốc quận vương phủ, vội vàng khom người xin lỗi.

Mộc di hừ lạnh một tiếng, quay người xốc lên màn xe.

Hai tên thủ vệ vội vàng nhìn thoáng qua trong xe, gặp một tên thiếu nữ người mặc váy dài màu tím, cao quý mỹ lệ ngồi ngay ngắn ở trong, mặt mũi tràn đầy lãnh khốc cùng thần sắc uy nghiêm, cũng không có những người khác.

Hai người cuống quít thu hồi ánh mắt, lần nữa khom người xin lỗi.

Mộc di hừ lạnh một tiếng, buông rèm xe xuống, giương lên roi da trong tay, quất vào mông ngựa, nói:

- Giá!

Xe ngựa chạy ra ngoài thành,

Trong xe, Lạc Thanh Chu trốn ở chỗ đệm mềm lún xuống, thu liễm khí tức, nín thở ngưng thần, không nhúc nhích.

Cửa thành điều tra cũng không chỉ có người, có khả năng còn có pháp khí. Cho nên hắn không dám khinh thường.

Xe ngựa nhanh chóng đi qua cửa thành, an toàn ra khỏi thành.

Lạc Thanh Chu lúc này mới thở dài một hơi, đang muốn leo ra, một chân đột nhiên từ phía trên duỗi vào, nhẹ nhàng chạm đến gương mặt của hắn, giày phía trên chẳng biết lúc nào đã cởi xuống, vớ lưới màu hồng bao vây chân ngọc tiêm tú xinh đẹp, chạm vào trên mặt mềm mềm, thơm thơm.

Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, đẩy ra, từ phía dưới bò ra ngoài.

Nam Cung Mỹ Kiêu nói:

- Phi Dương ca ca không vui sao?

Lạc Thanh Chu đứng người lên, đẩy màn cửa ra, nhìn thoáng qua bên ngoài, nói:

- Đừng làm rộn, cẩn thận có người theo dõi.

Bên ngoài đột nhiên truyền đến âm thanh lạnh lùng của Cửu ma ma:

- Sở công tử yên tâm, lão thân đang nhìn xem, không ai theo dõi.

Lạc Thanh Chu: - .....

Nam Cung Mỹ Kiêu quát lạnh.

- Ngươi lại nghe lén, cắt lỗ tai ngươi.

Cửu ma ma không có lên tiếng nữa.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters