Chương 1717: Thích (2)

Nam Cung Mỹ Kiêu lại bỏ đi một chiếc giày khác, nâng lên một đôi chân dài thẳng tắp, dịu dàng nói:

- Phi Dương ca ca, giúp Mỹ Kiêu xoa bóp chân có được hay không?

Lạc Thanh Chu cúi đầu nhìn thoáng qua, ngồi xuống đối diện.

Trong mắt Nam Cung Mỹ Kiêu mang theo ý cười, lập tức đặt hai chân ở trên đùi của hắn, nói:

- Còn phải cởi vớ ra nữa nha.

Lạc Thanh Chu thấp giọng nói:

- Quận chúa, xin tự trọng.

Nam Cung Mỹ Kiêu hừ lạnh nói:

- Ngươi cởi hay không cơi?

Nói rồi, đùi phải hơi cong, muốn đá hắn.

Lạc Thanh Chu không có lại nói tiếp, đành phải giúp nàng cởi ra vớ lưới màu hồng.

Cởi ra vớ lưới, lộ ra một đôi chân đẹp tuyết trắng duyên dáng, kiều nộn mê người, bên trên đầu ngón chân phấn nộn đáng yêu còn sơn màu hồng, nhìn xem trắng trẻo mũm mĩm, sáng lấp lánh, càng tô vẽ cho chân ngọc tuyết trắng xinh đẹp, giống như một tác phẩm nghệ thuật không nhiễm trần thế, không tỳ vết chút nào.

Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, trong lòng nói thầm: ‘Khó trách gọi Nam Cung Mỹ Kiêu...’

- Xem được không? Chuyên môn sơn cho ngươi xem, có thích hay không?

Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn chằm chằm biểu lộ trên mặt hắn, khóe môi hơi nhếch lên, rất đắc ý.

Lạc Thanh Chu nắm ở trong tay, bàn chân nhỏ nhắn xinh xắn linh lung, trơn nhẵn không xương, xinh đẹp bạch ngọc, đang muốn nói chuyện, bên ngoài đột nhiên truyền tiếng nói chuyện của Cửu ma ma:

- Tiểu thư, đằng sau có người đuổi tới.

Lập tức, một âm thanh quen thuộc từ phía sau truyền đến:

- Quận chúa, xin chờ một chút!

Lạc Thanh Chu nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi.

Lại là tiếng nói của đại ca Tần Lãng.

Hắn lập tức giúp Nam Cung Mỹ Kiêu mặc xong vớ giày, do dự một chút, lại chui vào bên trong sập mềm phía dưới của nàng.

Nam Cung Mỹ Kiêu thu hồi hai chân, tản váy ra, che lại.

Sau lưng rất nhanh truyền đến tiếng vó ngựa gấp rút mà ồn ào.

Lập tức, tiếng vó ngựa đứng ở ngoài xe ngựa, có dừng lại ở phía sau, có dừng lại ở hai bên, bất quá cũng không ngăn chặn đường đi của bọn họ.

Mộc di lập tức quát lạnh:

- Các ngươi muốn làm gì? Thật lớn mật, ngay cả xe ngựa quận chúa nhà ta cũng dám cản.

Xe ngựa ngừng lại.

Nam Cung Mỹ Kiêu xốc lên màn cửa bên cạnh, nhìn ra phía ngoài nói:

- Nha, đây không phải Chỉ huy sứ đại nhân mới nhậm chức sao? Tìm bản quận chúa có việc?

Tần Lãng một thân Kỳ Lân bào, eo treo kim đao, uy phong lẫm lẫm ngồi bên trên tuấn mã, gặp nàng lộ diện, lập tức chắp tay nói:

- Quận chúa thứ tội, tại hạ không có ý mạo phạm, chỉ là muốn nhìn một chút trong xe ngài, không biết có thể thuận tiện?

Nam Cung Mỹ Kiêu lạnh lùng nhìn hắn nói:

- Không tiện! Bản quận chúa là thân nữ nhi, trong xe đều là đồ dùng của nữ nhi, làm sao có thể thuận tiện cho ngươi nhìn.

Mặt mũi tràn đầy sương lạnh nói:

- Tần Lãng, nếu không phải quan hệ với dì cùng Vi Mặc, hôm đó ngươi đi trong nhà của ta thẩm vấn ta, bản quận chúa đã quất ngươi một roi. Ngươi là Cẩm Y vệ lại như thế nào? Bản quận chúa cũng không cần phối hợp với ngươi.

Tần Lãng cúi đầu chắp tay nói:

- Quận chúa hiểu lầm, tại hạ lần trước không có mang bất kỳ kẻ nào, chỉ đi vào trong phủ bái phỏng, sau đó hỏi thăm quận chúa một vài vấn đề, tuyệt không phải thẩm vấn. Hôm nay tại hạ cũng chỉ muốn nhìn trong xe quận chúa một chút, phải chăng có những người khác đang ngồi.

Nam Cung Mỹ Kiêu cười lạnh nói:

- Coi như có những người khác ngồi, lại như thế nào? Chẳng lẽ bản quận chúa dẫn người cũng phạm pháp?

Tần Lãng ngẩng đầu nói:

- Quận chúa, nếu như những người khác, tự nhiên không có vấn đề. Nhưng nếu có Sở Phi Dương... Tại hạ muốn mời vị Sở công tử kia xuống nói mấy câu. Quận chúa, đây là chức trách của tại hạ, cũng không phải cố ý khó xử, nếu như có mạo phạm, thực sự thật có lỗi.

Nam Cung Mỹ Kiêu lạnh lùng nhìn hắn nói:

- Nếu như bản quận chúa không cho ngươi nhìn, chẳng lẽ ngươi còn muốn động thủ với bản quận chúa?

Tần Lãng cúi đầu chắp tay, không nói gì.

Cẩm Y vệ khác thì bao quanh xe ngựa, thần sắc trang nghiêm.

Giữa sân yên tĩnh một lát.

Nam Cung Mỹ Kiêu hừ lạnh một tiếng, buông màn cửa xuống, nói:

- Xem ở mặt mũi Vi Mặc, bản quận chúa lại nhượng bộ một lần. Còn có lần sau, bản quận chúa chắc chắn tự mình tiến cung đi gặp mặt Thánh thượng.

Dứt lời, lạnh giọng phân phó nói:

- Mộc di, kéo rèm ra.

- Vâng, tiểu thư!

Mộc di đáp ứng một tiếng, kéo ra tấm rèm trước mặt.

- Đa tạ quận chúa.

Tần Lãng lập tức tung người xuống ngựa, đi đến phía trước, khom người, nhìn về phía trong xe.

Hắn định thần nhìn một lần, ánh mắt bỗng nhiên ổn định ở chỗ mặt đệm mềm lún xuống, do dự một chút, nói:

- Quận chúa, ngài có thể đứng dậy, để cho ta nhìn xem chỗ đệm mềm lún xuống một chút?

Cửu ma ma ở một bên lập tức quát lạnh.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters