- Làm càn! Tiểu thư nhà ta không xỏ giày, ngươi đến cùng muốn nhìn cái gì?
Dứt lời, toàn thân nàng quấn quanh kình phong, tản ra khí tức Đại Võ Sư, trợn mắt nhìn.
Mặt Nam Cung Mỹ Kiêu lãnh khốc nói:
- Tần Lãng, ngươi muốn thừa cơ phi lễ bản quận chúa? Chẳng lẽ phía dưới váy của bản quận chúa, còn có thể giấu người?
Trên mặt Tần Lãng lộ ra một tia xấu hổ, lại nhìn chỗ đệm mềm lún xuống một chút, trong lòng thầm nghĩ Sở Phi Dương kia nhân vật bậc nào, chính là thân truyền đệ tử Lăng Tiêu tông, thiên chi kiêu tử, không có khả năng chịu sỉ nhục trốn ở phía dưới như vậy.
Nghĩ đến chỗ này, hắn lập tức thu hồi ánh mắt, xoay người chắp tay nói xin lỗi.
- Quận chúa, là tại hạ mạo phạm, tại hạ xin lỗi, còn xin quận chúa thứ tội.
Nam Cung Mỹ Kiêu hừ lạnh một tiếng, nói:
- Chờ bản quận chúa lần sau đi Tần phủ, hảo hảo nói chuyện với dì dượng nói một chút!
Tần Lãng nghe vậy, càng thêm xấu hổ, cuống quít xin lỗi.
Gương mặt xinh đẹp Nam Cung Mỹ Kiêu càng lạnh, không tiếp tục để ý đến hắn, nói:
- Mộc di, đi thôi, đi chuồng ngựa chọn lựa tuấn mã.
- Vâng, tiểu thư.
Mộc di đáp ứng một tiếng, kéo cửa đóng màn, vung lên roi da trong tay, quất vào trên mông ngựa.
Xe ngựa tiếp tục chạy về phía trước.
Tần Lãng thối lui đến ven đường, thẳng đến khi xe ngựa biến mất ở trên đường nhỏ phía xa, hắn quay người đi đến trước ngựa, trở mình lên ngựa, nói:
- Đi, lại đi võ quán nhìn xem.
- Vâng, đại nhân!
Chúng Cẩm Y vệ đều quay đầu ngựa, theo ở phía sau.
Tiếng vó ngựa rất nhanh đi xa.
Mộc di lái xe ngựa, không vội không chậm, tiếp tục chạy về phía trước.
Cửu ma ma híp mắt, ánh mắt xoay tròn, tai nghe bát phương, thuận tiện nghe lén tiếng nói chuyện trong xe.
- Nhìn xem, Tần Lãng sẽ rất phiền phức, ngươi chuẩn bị giải quyết như thế nào? Sẽ không ngay cả hắn cũng muốn giết.
- Nói bậy bạ gì đó, ta làm sao có thể giết hắn.
- Vậy phải làm thế nào? Để hắn một mực điều tra dạng này, khẳng định sẽ lộ ra sơ hở.
- Yên tâm đi, ta sẽ mau chóng giải quyết.
- Phi Dương ca ca, vừa rồi bị đám người đáng ghét kia quấy rầy, tiếp tục.....
- Sắp đến chuồng ngựa.
- Không có việc gì, Mộc di sẽ đi chậm một chút, chúng ta đưa ngươi đến thẳng dưới núi Lăng Tiêu tông, thời gian còn rất nhiều, Phi Dương ca ca muốn làm cái gì đều kịp.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng Cửu ma ma 'Khụ khụ', cùng thanh âm khàn khàn:
- Sở công tử, có một số việc, vẫn là không thể làm.
Nam Cung Mỹ Kiêu xốc rèm lên, buồn bực nói:
- Ngươi đi xuống! Không cho phép ngươi ngồi ở chỗ này.
Cửu ma ma quay đầu, một mặt ủy khuất nói:
- Quận chúa, người đã đáp ứng Vương phi, không thể làm loạn.
Nam Cung Mỹ Kiêu trợn mắt nói:
- Ai cần ngươi lo! Xen vào việc của người khác, nói lại nhiều, cẩn thận đầu lưỡi bị người ta cắt mất.
Cửu ma ma lập tức ngậm miệng.
Mặt mũi Nam Cung Mỹ Kiêu tràn đầy sương lạnh cảnh cáo.
- Còn dám nói một chữ, lần sau ngươi cũng đừng đi ra.
Nói xong, buông rèm xuống, biểu lộ dữ dằn bên trên gương mặt xinh đẹp lập tức lại trở nên ôn nhu, nháy con ngươi ngập nước, dịu dàng nói:
- Phi Dương ca ca, đừng để ý tới nàng, đến.... tiếp tục....
Ánh bình minh vừa ló rạng.
Trên sông Vân Vụ, sương mù mông lung, khí lạnh bức người.
Xe ngựa tới bờ sông chậm rãi dừng lại.
Hai người trong xe lại ở bên trong lề mề thêm chốc lát, mới đi ra.
Lạc Thanh Chu trốn xuống xe ngựa, đi đến chỗ thuyền nhỏ bên bờ sông.
Mộc di cùng Cửu ma ma đều nhìn hắn một cái, phát hiện môi của hắn đã bị cắn nát, trên cổ cũng bị cắn ra mấy cái dấu răng, xem ra bị chà đạp không nhẹ.
Nam Cung Mỹ Kiêu một bộ váy dài màu tím, đình đình ngọc lập đứng trên xe ngựa, ánh mắt lưu luyến không rời mà nhìn hắn, đột nhiên nói:
- Nhớ kỹ về sớm một chút.
Lạc Thanh Chu nhảy lên thuyền nhỏ, xoay người phất phất tay, nói:
- Quận chúa, mau trở về đi thôi.
Nam Cung Mỹ Kiêu đột nhiên nhảy xuống xe, nện đôi chân dài thẳng tắp chạy tới bờ sông, dữ dằn nói:
- Còn có, nhớ kỹ không nên bị làm bẩn, nghe được không?
Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, quay đầu nhìn về phía người chèo thuyền, nói:
- Lái thuyền đi.
- Tốt, khách nhân cẩn thận!
Người chèo thuyền đáp ứng một tiếng, quơ gậy trúc, lái thuyền nhỏ, chậm rãi rời đi.
Trong con ngươi Nam Cung Mỹ Kiêu đột nhiên mông lung, sóng nước lấp loáng như sương mù trên mặt hồ.
Thuyền nhỏ dần dần lái về phía bờ bên kia.
Thân ảnh bên trên đầu thuyền cũng chầm chậm biến mất trong sương khói trên mặt sông.
Nam Cung Mỹ Kiêu đón mặt trời ngày mới cùng gió lạnh, lại đứng bên bờ sông hồi lâu, lau lau nước mắt, xoay người, thất hồn lạc phách về tới trên xe ngựa.
- Mộc di, ta muốn mãi mãi dính ở trên người hắn, ta muốn cùng hắn hòa làm một thể, mãi mãi cũng không rời xa....