Nàng ngồi ở trong xe ngựa, khóc nói.
Mộc di khẽ thở dài một hơi, không dám lên tiếng.
Cửu ma ma ở một bên nhịn một hồi vẫn không nhịn được nói:
- Quận chúa, nữ hài tử, cần thận trọng, như thế mới sẽ không bị hắn xem nhẹ.
Một lát sau.
- Giá!
Mộc di đánh xe ngựa, đi trở về.
Cửu ma ma chống quải trượng, bước chân tập tễnh chạy theo ở phía sau, vẻ mặt như đưa đám nói:
- Quận chúa, để lão thân lên đi, lão thân cũng không tiếp tục nói chuyện. Lão thân tuổi già sức yếu, không chạy nổi.
Nói xong, thấy xe ngựa chạy xa, nàng đành phải bước đi như bay, chân cũng không chạm xuống đất.
Lạc Thanh Chu đến bờ sông đối diện, cũng không vội vã lên núi, mà đi căn phòng tối hôm qua nhìn thấy kia.
Xuyên qua đường nhỏ cỏ dại rậm rạp, đi qua chỗ hoang dã cỏ cây tươi tốt, rất mau đến phòng ốc bên mặt sông.
Hàng rào trước viện đã được xây tốt, bên trong thổ nhưỡng xốp mềm, tựa hồ đã được rải xuống một ít hạt giống.
Trong viện không có cỏ dại, trên đường ở giữa nhiều thêm đá xanh lát lên, thẳng đến trong phòng đình viện.
Dưới mái hiên được thu thập sạch sẽ.
Trên bệ cửa sổ, trên lan can, băng ghế đá trong viện đều được lau không nhuốm bụi trần.
Mấy con chim sẻ rơi vào bên trong đình viện, đang ríu ra ríu rít réo lên không ngừng.
Lạc Thanh Chu cũng không đi vào, đứng ở bên ngoài nhìn một hồi, ánh mắt phức tạp xoay người rời đi, đi thẳng đến phía sau núi.
Hắn lấy ra bảo điệp đưa tin, gửi một tin nhắn cho Lệnh Hồ Thanh Trúc:
【 Sư thúc, ta tới, đang ở hậu sơn 】
Tin tức vừa gửi đi xong, hắn đột nhiên nghe được trên sườn núi cách đó không xa truyền đến một hồi tiếng tiêu quen thuộc.
Thì ra nàng đã sớm ở nơi đó chờ hắn.
Không biết sáng nay trời còn chưa sáng đã đến, hay tối hôm qua căn bản không có trở về.
Lạc Thanh Chu bước nhanh hơn.
Không bao lâu đã nhìn thấy thân ảnh quen thuộc khoác một bộ áo xanh, cầm trong tay tiêu ngọc đang đứng trên sườn núi.
Lạc Thanh Chu đi đến dốc núi, nói:
- Sư thúc sớm như vậy đã đến rồi?
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hắn, thần sắc lãnh khốc nói:
- Hôm nay rảnh rỗi, cho nên mới xuống dưới núi dạo chơi, cũng không phải chuyên môn chờ ngươi.
Lạc Thanh Chu nói: - Nha.
Hai người nhìn nhau không nói gì.
Trầm mặc một hồi, Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Ta đã giúp ngươi tìm xong phòng ở, dẫn ngươi đi xem một chút, nếu như hài lòng, lúc nào cũng có thể đi vào ở.
Lạc Thanh Chu nói:
- Được rồi, lần sau lại nhìn đi, ta muốn lên núi tu luyện.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hắn nói:
- Tu luyện cũng không nhất thời vội vã. Ngươi mới đột phá không bao lâu, chẳng lẽ còn muốn đột phá?
Lạc Thanh Chu nói:
- Đương nhiên muốn.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Mặc dù ngươi rất có thiên phú, tốc độ tu luyện cũng rất nhanh, nhưng trước đó ngươi liên tục đột phá hai cấp, muốn đột phá cấp tiếp theo, không có thời gian một năm là không thể. Cho nên, gấp cũng vô dụng.
Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, nói:
- Sư thúc nói rất đúng, tu luyện không có khả năng một lần là xong, càng không thể sốt ruột. Bất quá, ta còn muốn nhanh chóng bế quan tu luyện. Sư thúc, đi thôi, lên núi.
Lệnh Hồ Thanh Trúc có chút nhíu nhíu mày, nhìn hắn một chút, không nói gì thêm, quay người đi lên trên núi.
Lạc Thanh Chu hỏi:
- Sư thúc, gần đây tông môn có phát sinh đại sự gì không?
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Ngoại trừ thánh nữ Tiên Vân các kia muốn tới tông môn tìm ngươi tính sổ, không có đại sự gì khác.
Lạc Thanh Chu nói:
- Biết nàng lúc nào tới không?
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Hẳn là trong hai ngày này.
Lạc Thanh Chu nhún vai một cái nói:
- Vậy ta trực tiếp nhận thua đi, ta lên núi liền muốn bế quan tu luyện, ít nhất phải bế quan ba ngày, đến lúc đó nàng tới, sư thúc nói ta sợ nàng, nói ta nhận thua là được.
Lệnh Hồ Thanh Trúc dừng bước lại, quay đầu nhìn hắn nói:
- Ngươi là nam tử hán, lại là đệ tử thân truyền duy nhất của tông chủ, có thể có chút tinh thần trách nhiệm hay không? Ngươi cho rằng ngươi tỷ thí với nàng, cũng chỉ là chuyện giữa hai người các ngươi?
Lạc Thanh Chu nói:
- Thế nhưng ta đích xác muốn bế quan tu luyện.
Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, hỏi:
- Ngươi vội vã tu luyện, lại gấp dọn nhà, kinh đô có phải xảy ra chuyện gì hay không? Chuyện ngươi giết Cẩm Y vệ bị phát hiện rồi?
Lạc Thanh Chu nói:
- Sư thúc đừng oan uổng ta, ta chưa hề giết qua Cẩm Y vệ.
Lệnh Hồ Thanh Trúc hừ lạnh một tiếng, tiếp tục đi lên trên núi, nói:
- Vậy coi như bọn hắn là chính mình biến mất. Chuyện liên quan tới Thánh nữ Tiên Vân các muốn tìm ngươi, ta cũng chỉ giúp tông chủ nhắn ngươi, ngươi đến cùng muốn tỷ thí với nàng hay không, chính ngươi quyết định, ta không xen vào.
Lạc Thanh Chu nói:
- Dù sao còn không biết nàng lúc nào đến, ta không có khả năng cứ ở trên núi một mực chờ nàng.