Chương 1721: Nguyệt tỷ tỷ quan tâm (3)

Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, lấy lại tinh thần, nhìn về phía bầu trời, trời vậy mà đen.

Hắn vội vàng đứng lên, ‘Hoa’ một tiếng, lại cuống quít ngồi xổm xuống, nói:

- Sư thúc, phi lễ chớ nhìn, ta muốn đứng lên.

Lệnh Hồ Thanh Trúc xoay người, đi tới cách đó không xa, nói:

- Tông chủ nói, để chính ngươi quyết định. Nếu ngươi muốn nhận thua, không muốn so sánh, cũng được, đến lúc đó chính ngươi nói với người ta.

Lạc Thanh Chu lên bờ, nhanh chóng mặc quần áo, nói:

- Sư thúc, vậy ta nhận thua. Đêm nay ta muốn bế quan tu luyện, mấy ngày nay nếu như nàng tới, sư thúc giúp ta nói với nàng một tiếng là được.

Lệnh Hồ Thanh Trúc đưa lưng về phía hắn nói:

- Ta không giúp ngươi nói, muốn nói thì tự ngươi nói.

Lạc Thanh Chu đi đến phía sau nàng, sờ bụng nói:

- Sư thúc, có cơm ăn không? Ta đói bụng.

Lệnh Hồ Thanh Trúc dừng một chút, đi thẳng về phía trước, nói:

- Đi thôi, đi động phủ của ta.

Lạc Thanh Chu do dự một chút, đi theo.

Đúng vào lúc này, bảo điệp đưa tin trên người bỗng nhiên chấn động một chút.

Hắn lập tức lấy ra, đưa mắt nhìn lại, quả nhiên là quận chúa gửi tới.

Bất quá, mặt ngoài ngọc thạch xuất hiện vậy mà không phải tin nhắn, mà là một tấm hình - ảnh chụp quận chúa cùng Tần nhị tiểu thư đang tắm rửa ở trong thùng tắm! Phía trên có một hàng chữ nhỏ: Tắm uyên ương, hâm mộ không?

Lập tức gửi thêm một dòng tin nhắn: 【 Ngươi cũng chụp một tấm gửi qua đây, chụp luôn người đang ở bên cạnh ngươi 】

Cùng lúc đó.

Bên trong gian viện lạc trong hậu hoa viên nào đó, một thiếu nữ tuyệt mỹ váy áo tuyết trắng đang an tĩnh ngồi trong lương đình, có chút cúi đầu, nhìn xem ngọc thạch trong tay, tựa hồ đang đợi cái gì.

Sau một lúc lâu, tin nhắn xuất hiện.

Lạc Thanh Chu: 【 Quận chúa, ta đang tu luyện trong động phủ, bên người cũng không có những người khác. Đúng, các ngươi không phải đang tắm sao? Làm sao chỉ chụp mặt? Chẳng lẽ các ngươi chỉ có mặt là đẹp? 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Ngươi muốn nhìn chỗ nào, nói thẳng 】

Lạc Thanh Chu: 【 Tay 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Dối trá! Ngươi đừng nói sang chuyện khác, ta biết bên cạnh ngươi có người, là ai? Trúc Trúc kia sao? 】

Lạc Thanh Chu: 【 Quận chúa, không tán gẫu nữa, ta muốn tu luyện 】

Lạc Thanh Chu đang muốn thu hồi bảo điệp đưa tin, đột nhiên Nguyệt tỷ tỷ lại gửi tới tin nhắn.

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Dùng Hóa Linh đan chưa? 】

Lạc Thanh Chu lập tức trả lời: 【 Còn chưa có dùng, đêm nay quyết định dùng, Nguyệt tỷ tỷ, cảm ơn ngươi 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Ngươi bây giờ đang làm gì? 】

Lạc Thanh Chu: 【 Vừa tắm rửa xong, chuẩn bị đi ăn cơm 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Một người? 】

Lạc Thanh Chu: 【 Không phải, còn có sư thúc nhà ta, ta hôm nay đến chỗ sư thúc nơi này, chuẩn bị phục dụng Hóa Linh đan, bế quan tu luyện mấy ngày. Nguyệt tỷ tỷ, có chuyện gì sao? 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Không có 】

Lúc này, Lệnh Hồ Thanh Trúc mang theo hắn tiến vào động phủ.

Trong động phủ đốt ánh đèn sáng ngời, trên bàn đá đã đặt một bàn thức ăn tinh xảo, một cỗ mùi thơm mê người xông vào mũi.

Bụng Lạc Thanh Chu lập tức ‘Ục ục’ kêu vài tiếng, vội vàng không khách khí ngồi xuống.

Lúc này, Nguyệt tỷ tỷ lại gửi tới tin nhắn: 【 Chụp hình lại cho ta xem, còn có hoàn cảnh bên người, ta xem một chút phải chăng thích hợp tu luyện 】

Lạc Thanh Chu nói: 【 Nguyệt tỷ tỷ, ta bây giờ đang ở trong động phủ của sư thúc, chuẩn bị ăn cơm. Chờ ta sau khi trở về, sẽ chụp cho ngươi xem 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Cứ chụp ngươi nơi đó, ta nhìn sắc mặt ngươi. Phục dụng Hóa Linh đan cần thần khí sung túc 】

Lạc Thanh Chu do dự một chút, nói: 【 Được, Nguyệt tỷ tỷ chờ một lát 】

Hắn lập tức xoay người, tay nâng ngọc thạch, nhắm ngay chính mình cùng thức ăn trên bàn đá, chỉnh tốt, ấn chụp, gửi đi.

Lệnh Hồ Thanh Trúc ở một bên nhíu mày, nói:

- Ngươi làm gì?

Lập tức nàng lại lạnh lùng nói:

- Nương tử nhà ngươi để ngươi chụp?

Lạc Thanh Chu vội vàng xin lỗi nói:

- Sư thúc, thật xin lỗi, ta...

- Ăn cơm đi.

Lệnh Hồ Thanh Trúc ngắt lời hắn, ngồi xuống, lạnh mặt nói:

- Nương tử nhà ngươi sợ ngươi ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ, cho nên tùy thời muốn nhìn ngươi đang làm cái gì, ta hiểu.

Lạc Thanh Chu há to miệng, muốn giải thích, lúc này, tin nhắn gửi tới lại.

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Thần khí có thể, tiếp tục bảo trì. Nhớ kỹ, mấy ngày nay rất mấu chốt, không được lãng phí bất kỳ thể lực cùng tinh thần khí. Còn có, nhất định phải kiêng sắc, không phải phí công nhọc sức 】

Lạc Thanh Chu: 【 Được, Nguyệt tỷ tỷ yên tâm, ta nhất định ghi nhớ 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Vậy ngươi ăn cơm đi, nhắc ngươi một chút, tốt nhất đừng ăn đĩa thịt lừa】

Lạc Thanh Chu: - .....

Thức ăn rất ngon miệng.

Lạc Thanh Chu cũng không khách khí, vùi đầu bắt đầu ăn.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters