Chương 1722: Lăng Tiêu lão tổ chấn kinh, thể chất trăm năm khó gặp (1)

Lệnh Hồ Thanh Trúc bưng lên ấm rượu, giúp hắn rót một chén rượu, đặt ở trước mặt hắn.

Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua, nói:

- Tạ ơn sư thúc, bất quá ta không uống rượu.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:

- Ngươi nghe ta nói, là rượu trái cây, sẽ không say.

Lạc Thanh Chu nghe vậy, cúi đầu ngửi một cái, quả nhiên có một mùi trái cây nhàn nhạt.

Hắn do dự một chút, bưng chén rượu lên nếm thử một miếng, vừa vào cảm giác rất ngọt, trong cổ thơm ngát, vô cùng ngon.

Hắn ực một cái cạn sạch, tiếp tục ăn đồ ăn.

Lệnh Hồ Thanh Trúc lại bưng ấm rượu lên, giúp hắn châm một chén, hỏi:

- Làm sao không ăn bàn thịt này?

Lạc Thanh Chu nhìn mâm đồ ăn kia một chút, nói:

- Sư thúc, ta không thích ăn thịt lừa.

- Thịt lừa?

Lệnh Hồ Thanh Trúc nghe vậy khẽ giật mình, lập tức nói:

- Đây là thịt hươu, làm sao ngươi lại nhận lầm thành thịt lừa?

Lạc Thanh Chu nhìn về phía mâm thịt, trong lòng ghi nhớ lời của Nguyệt tỷ tỷ.

Cho dù là thịt hươu, hắn cũng không ăn.

- Thịt hươu ta cũng không thích ăn, sư thúc, một mình ngươi ăn đi.

Hắn tiếp tục vùi đầu ăn đồ ăn khác.

Lệnh Hồ Thanh Trúc cầm đũa, kẹp một khối thịt hươu, bỏ vào trong bát của hắn, nói:

- Ngươi nếm một chút.

Lạc Thanh Chu vội vàng gắp lên, thả lại đến trong bát của nàng, nói:

- Sư thúc, ta thật không ăn.

Lệnh Hồ Thanh Trúc híp híp con ngươi, nhìn hắn một cái, vừa nhìn về phía thịt trong chén, lập tức lại nhìn về phía hắn nói:

- Ngươi không phải hoài nghi thịt này có vấn đề chứ?

Lạc Thanh Chu nói:

- Dĩ nhiên không phải, ta chỉ.....

- Chỉ là cái gì?

Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng thốt.

Lạc Thanh Chu vội vàng nói:

- Sư thúc, ta chẳng qua cảm thấy, con lừa con hươu là động vật nhỏ, rất khả ái, sao có thể ăn thịt của bọn nó? Ta không hạ miệng được.

Đầu lông mày Lệnh Hồ Thanh Trúc hơi nhúc nhích một chút, nói:

- Cẩm Y vệ nhiều người như vậy, ngươi cũng có thể hủy thi diệt tích, một tên cũng không để lại, ngươi bây giờ nói với ta, ngươi không hạ được miệng đối với mấy động vật này?

Lạc Thanh Chu một mặt nghiêm nghị giải thích:

- Sư thúc, không giống. Động vật nhỏ vô tội, không có làm chuyện gì xấu, Cẩm Y vệ đều là người xấu. Mà, ta thật không có giết Cẩm Y vệ.

Ánh mắt Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh như băng nhìn hắn một hồi, lại kẹp lên thịt trong chén, bỏ vào trong bát của hắn, nói:

- Ngươi hôm nay không nói ra lý do ta có thể tiếp nhận, ngươi nhất định phải ăn thịt này.

Lạc Thanh Chu nhìn về phía thịt trong chén, trong lòng nói thầm: Nguyệt tỷ tỷ nói không thể ăn thịt này, không biết có phải nhìn ra cái gì từ trong tấm hình kia hay không, dù sao thực lực Nguyệt tỷ tỷ thâm bất khả trắc. Bất quá, sư thúc cũng không cần thiết ta, chẳng lẽ lại còn có thể hạ thuốc mê ta?

Làm sao có thể?

Sư thúc hạ thuốc mê ta làm gì? Trộm đồ vật của ta? Lôi Linh chi căn?

Cũng không đúng, sư thúc hình như cũng không biết ta có Lôi Linh chi căn.

Lại có lẽ, đích thật là Nguyệt tỷ tỷ nhìn lầm.

Lại có lẽ, thịt này có xung đột với dược hiệu của Hóa Linh đan?

Nghĩ đến chỗ này, hắn càng không thể ăn.

Hóa Linh đan không dễ kiếm, là Nguyệt tỷ tỷ hao tốn rất nhiều thiên tài địa bảo giúp hắn luyện chế, tuyệt đối không thể lãng phí.

- Sư thúc, là như vậy.

Hắn lập tức giải thích.

- Sư thúc nghe qua một ca khúc không? Ta từ nhỏ đã thích nghe bài hát kia, cho nên ta từ nhỏ đều rất thích con lừa con ngựa con hươu các loại động vật, cho nên ta tình nguyện chết đói, cũng sẽ không ăn thịt của bọn nó.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nghe vậy, để đũa xuống, nói:

- Bài ca ái gì? Ngươi hát một chút cho ta nghe.

Lạc Thanh Chu cũng buông đũa xuống, nói:

- Sư thúc, ta hát không dễ nghe, bất quá ngươi nghe một chút ca từ thì biết bọn chúng đáng yêu bao nhiêu, ta thật không hạ miệng được.

Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng thốt:

- Đừng nói nhiều, hát!

Lạc Thanh Chu hắng giọng một cái, nhỏ giọng hát:

- Ta có một con lừa nhỏ, ta chưa hề cưỡi nó, có một ngày ta tâm huyết dâng trào cưỡi nó đi chợ...

Lệnh Hồ Thanh Trúc sững sờ một chút, đột nhiên nhớ tới, ngày đó hắn xuống núi, tựa hồ hát qua bài hát này.

Cho nên, hắn cũng không nói dối?

Lạc Thanh Chu hát xong một lần, lại nói:

- Sư thúc, khi còn bé chúng ta đổi chữ lừa bên trong lời bài hát thành tên của những loài động vật khác, cho nên đến nay ký ức của ta vẫn còn nhớ như trước, rất thích những động vật kia. Sư thúc hiện tại đột nhiên để cho ta ăn thịt của bọn nó, ta thật không đành lòng.

Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, cầm đũa, kẹp thịt trong chén hắn, bỏ vào lại trong mâm, lập tức bưng đĩa lên, đặt trên băng ghế đá ở một bên, thần sắc thản nhiên nói:

- Ăn đồ ăn khác đi.

Trong lòng Lạc Thanh Chu thở dài một hơi, cầm đũa nói:

- Tạ ơn sư thúc hiểu cho.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters