Một lát sau.
Lệnh Hồ Thanh Trúc đột nhiên nhìn hắn nói:
- Ta nhớ được lần trước xuống núi, ngươi hát là trong tay nắm lấy đuôi ngựa nhỏ, làm sao hôm nay biến thành cầm trong tay nhỏ roi da rồi?
- A?
Lạc Thanh Chu nghe vậy sững sờ, nháy nháy mắt, nói:
- Thật sao? Sư thúc lần trước nghe thấy ta hát?
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng thốt:
- Nghe được, hát là cưỡi con lừa nhỏ, trong tay nắm lấy đuôi ngựa nhỏ, mà lại là tung tóe một thân bùn, không phải ngã một thân bùn.
Lạc Thanh Chu trì trệ, nói:
- A, có thể là ta quên ca từ, hát lung tung. Ta vừa rồi cũng đã nói, bài hát này có thể đổi từ ngữ một chút, con lừa đổi thành con ngựa, đổi thành con hươu cái gì đều có thể, đều có thể hát....
Lệnh Hồ Thanh Trúc bán tín bán nghi nhìn hắn, không nói gì thêm.
Lạc Thanh Chu tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Không bao lâu, thức ăn trên bàn đã bị hắn phong quyển tàn vân* quét sạch sành sanh.
*gió cuốn mây trôi.
- Sư thúc, cảm ơn cơm tối của ngươi, ta trở về tu luyện đây.
Lạc Thanh Chu ăn uống no đủ, chuẩn bị rời đi.
Dù sao đã là ban đêm, cô nam quả nữ đợi trong cùng một cái động phủ, không tốt lắm.
Mà lại hắn cũng nên trở về phục dụng Hóa Linh đan, chuẩn bị bế quan đột phá.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hắn nói:
- Ngươi đã đáp ứng ta, theo giúp ta luyện kiếm. Lần trước chúng ta còn không có tu luyện xong Hắc Bạch kiếm pháp.
Lạc Thanh Chu một mặt khổ sở nói:
- Sư thúc, có thể qua mấy ngày không? Qua mấy ngày ta nhất định cùng ngươi tu luyện.
Lệnh Hồ Thanh Trúc đang muốn nói chuyện, bên ngoài đột nhiên truyền đến âm thanh của Tô Phong:
- Sư phụ, tông chủ vừa rồi phái người đến thông báo, để ngài cùng Sở sư đệ đi đại điện một chuyến, nói là lão tổ xuất quan.
Lời này vừa ra, thần sắc Lệnh Hồ Thanh Trúc lập tức cứng lại, lập tức nói:
- Đi, đi đại điện.
Lạc Thanh Chu kinh ngạc trong lòng, đi theo ở phía sau.
Lúc đi trên đường, hắn cẩn thận từng li từng tí hỏi:
- Sư thúc, lão tổ là ai?
Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, nói:
- Ngài là sư thúc tổ bối phận tối cao, tuổi thọ dài nhất, thực lực cũng mạnh nhất của Lăng Tiêu tông ta. Đã bế quan hơn mười năm, không nghĩ tới hôm nay vậy mà xuất quan.
Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, nói:
- Sư thúc, tu vi lão tổ cao bao nhiêu?
Lệnh Hồ Thanh Trúc lắc đầu, nói:
- Ta cũng không biết. Chân chính biết được tu vi ngài, chỉ sợ không có mấy người, ngay cả tông chủ cũng không biết.
Lạc Thanh Chu muốn nói cái gì, cuối cùng không có mở miệng.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn về phía hắn nói:
- Chờ một lúc không cần che giấu, nếu như lão tổ muốn hỏi tu vi của ngươi, cứ việc ăn ngay nói thật, nếu không tông chủ sẽ rất khó xử. Ngươi dù sao cũng là đệ tử thân truyền của tông chủ, ngươi hẳn là hiểu ý của ta?
Lạc Thanh Chu gật đầu nói:
- Sư thúc, ta hiểu rõ. Nếu ta quá yếu, tông chủ khẳng định sẽ bị trách cứ, đúng không?
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Trách cứ là không, chỉ là trên mặt tông chủ không dễ nhìn.
Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, nói:
- Ta đã biết.
Cùng lúc đó.
Trong đại điện chủ phong, mười đại trưởng lão cùng mấy tên phong chủ đều tề tụ ở đây, trên mặt của mỗi người đều lộ ra vẻ kích động.
Ngay cả tông chủ Lăng Tiêu tông Tử Hà tiên tử cũng cung kính đứng phía dưới.
Trên ghế ngồi phía trên nhất, một lão giả cao gầy người mặc áo bào xám, tóc bạc trắng, sắc mặt hồng nhuận, tinh thần quắc thước đang ngồi.
Hắn chính là lão tổ bối phận cao nhất Lăng Tiêu tông bây giờ, Trang Chi Nghiêm.
Lúc này, mấy tên trưởng lão đang kể cho hắn chuyện tông môn phát sinh mấy năm qua, một chút việc nhỏ đều lướt qua, chỉ nói một chút chuyện trọng yếu.
Trang Chi Nghiêm mặc dù từ trước đến nay không quản những tục sự này, nhưng dù sao bế quan hơn mười năm, lúc này cũng nghe rất chăm chú.
Cuối cùng, lại kể đến Lăng Tiêu thi đấu gần nhất, cùng từng đệ tử tông môn mới thu vân vân.
Đại trưởng lão Ngô Hữu Tử cũng kể về chuyện Tiên Vân các muốn thông gia.
Đợi bọn hắn kể xong, Trang Chi Nghiêm trầm ngâm một hồi, nhìn về phía Tử Hà tiên tử ở một bên, mặt mũi tràn đầy hòa ái nói:
- Tử Hà, đệ tử thân truyền ngươi thu kia, cũng bởi vì hắn có thiên phú phá giải trận pháp? Còn có những thiên phú khác?
Tử Hà tiên tử còn chưa trả lời, Bắc Vọng phong Mạc Cửu Phong đã mở miệng nói:
- Sư thúc tổ, lúc trước mấy người chúng ta đều nhìn trúng thiếu niên kia, đích thật là bởi vì thiên phú có thể không nhìn trận pháp của hắn. Còn những thiên phú khác, kỳ thật đều có thể không đáng kể. Rất nhiều đệ tử thân truyền, thậm chí mấy đệ tử nội môn xếp hạng hàng đầu trên Thanh Vân bảng của tông môn chúng ta đều có thiên phú mạnh hơn hắn nhiều.