Chương 1724: Lăng Tiêu lão tổ chấn kinh, thể chất trăm năm khó gặp (3)

Phong chủ Triều Dương phong Thạch Thiên ở một bên, cũng cười lạnh một tiếng, nói:

- Sư thúc tổ, tu vi thiếu niên kia lúc trước cũng bất quá là Võ Sư trung kỳ mà thôi. Chúng ta mấy người muốn thu hắn làm đệ tử thân truyền, cũng chỉ là cảm thấy thiên phú của hắn đặc thù, đến lúc đó có thể mang đến lợi ích rất lớn cho tông môn chúng ta. Dù sao có vài chỗ không gian thượng cổ, chúng ta đến nay đều không cách nào đi vào. Nếu quả thật muốn lấy thiên phú tu luyện tới nói, hắn đoán chừng ngay cả thân phận đệ tử nội môn cũng không xứng.

Mấy phong chủ khác cũng đều nhao nhao phụ họa.

Mấy người bọn hắn lúc trước đều đang tranh đoạt, kỳ thật chính là vì thiên phú không nhìn trận pháp vô cùng đặc thù kia, đương nhiên, thiếu niên kia đích thật mạnh hơn một chút nếu so với đệ tử đồng cấp khác, nhưng so cùng những đệ tử thiên tài khác trong tông môn, vẫn là kém không ít.

Bọn hắn hiện tại sở dĩ châm chọc khiêu khích, một là bởi vì bọn hắn lúc trước đều không có cướp được, mất mặt mũi; hai là đối với chuyện Sở Phi Dương sau khi trở thành đệ tử thân truyền lại không đến tông môn tu luyện, cũng không có giúp bọn hắn phá trận, bọn hắn mỗi lần thỉnh cầu tông chủ, đều bị tông chủ cự tuyệt, cho nên trong lòng đều có chút tức giận. Còn thứ ba, tự nhiên là bởi vì chuyện thông gia cùng Tiên Vân các.

Mạc Cửu Phong hừ lạnh nói:

- Tiểu tử kia ngược lại rất thanh cao, Tiên Vân các muốn thông gia với chúng ta, vậy mà trực tiếp bị hắn cự tuyệt. Thánh nữ người ta thân phận cỡ nào, tu vi bực nào, người ta cũng còn không nói gì, hắn đã trực tiếp cự tuyệt, hắn xem mình thành cái gì rồi? Lần này thông gia, cũng không chỉ là chuyện của một mình hắn, quan hệ đến lợi ích của Lăng Tiêu tông chúng ta. Kết quả, cũng không thương lượng với chúng ta....

Nói đến chuyện này, mấy tên phong chủ cùng những trưởng lão kia đều rất tức giận, nhao nhao quở trách.

Đương nhiên, chuyện này bọn hắn trách cũng không chỉ là thiếu niên kia.

Tử Hà tiên tử yên lặng đứng ở một bên, cũng không đáp lại đề tài này, cũng không mở miệng nói câu nào.

Trang Chi Nghiêm gặp phía dưới ồn ào, mở miệng nói:

- Tốt, việc này dừng ở đây, chuyện thông gia, các ngươi đến lúc đó lại tự mình thảo luận. Còn thiếu niên kia phải chăng có tư cách làm đệ tử thân truyền của Tử Hà, kia là chuyện của Tử Hà, nàng thân là tông chủ, đương nhiên sẽ không vô duyên vô cớ thu một đệ tử thân truyền. Hôm nay ta đi ra, ngoại trừ muốn biết chuyện mấy năm qua phát sinh ra, còn muốn nhìn xem hi vọng tương lai của Lăng Tiêu tông chúng ta.

- Các ngươi hẳn là đều thu một chút hạt giống tốt, đều gọi đến đây cho ta xem một chút, nếu ta để ý, đến lúc đó có thể chỉ điểm một hai, cho bọn hắn một chút công pháp thích hợp bọn hắn tu luyện. Những năm này ta đều đang bế quan tu luyện, toàn bộ tông môn nhờ các ngươi chống đỡ, lần này ta xuất quan, tự nhiên không thể không có biểu thị.

Lời này vừa ra, các phong chủ cùng tất cả trưởng lão đều mặt mũi tràn đầy hưng phấn.

Có thể được vị lão tổ này chỉ điểm cùng đưa cho công pháp, cho dù là những lão gia hỏa bọn hắn đều cảm thấy vinh hạnh đến cực điểm, thực lực đều có thể tiến thêm một bước, cũng đừng nói những đệ tử thiên phú không tệ đang gắng sức tu luyện kia.

Đại trưởng lão Ngô Hữu Tử chắp tay nói:

- Sư thúc tổ, những năm nay tông môn chúng ta ngược lại thu không ít đệ tử giỏi, tự nhiên là đệ tử thân truyền sẽ có tiền đồ phát triển nhất. Mười đại trưởng lão chúng ta, còn có các vị phong chủ, đều thu một vài đệ tử thân truyền, không bằng mỗi người gọi một tên đệ tử ưu tú nhất ra, để sư thúc tổ xem một chút.

Các trưởng lão khác nghe vậy, cũng đều gật đầu nói phải.

Trang Chi Nghiêm nói:

- Tốt, các ngươi gọi đệ tử ưu tú nhất của mình đến đây, để cho ta nhìn xem ánh mắt của các ngươi.

Đám người nhanh chóng đáp ứng.

Ngô Hữu Tử nhìn về phía Bắc Vọng phong Mạc Cửu Phong, nói:

- Mạc phong chủ, bên trên Bắc Vọng phong ngươi có rất nhiều người mới tới, ngươi lại là người có tư lịch lâu nhất trong số ngũ đại phong, ngài trước.

Mạc Cửu Phong chắp tay, nói:

- Đại trưởng lão nói đùa, lão phu cũng không dám đi quá giới hạn. Tông chủ ở đây, tự nhiên tông chủ đến trước.

Ngô Hữu Tử giật mình, nói:

- Vị đệ tử kia của tông chủ, tựa hồ cũng không ở trong tông môn nha.

Mạc Cửu Phong không nói gì, nhìn về phía nữ tử áo đỏ đứng ở phía trước nhất.

Lúc này, phong chủ Triều Dương phong Thạch Thiên ở bên cạnh cười lạnh nói:

- Mạc sư huynh, ngươi cần gì phải làm khó tông chủ. Đệ tử kia của tông chủ chẳng qua là tu vi Võ Sư trung kỳ, cho dù hắn ở trên núi, cũng không cần thiết mang đến cho sư thúc tổ xem.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters