Lập tức ngoắc nói:
- Phi Dương đúng không, ngươi qua đây, vươn tay phải ra để lão tổ nhìn một chút thể chất cùng thiên phú của ngươi.
Lạc Thanh Chu lập tức đi tới, đưa tay phải ra.
Ánh mắt của mọi người cũng đều nhìn lên.
Hai con ngươi của Tử Hà có chút nheo lại, Lệnh Hồ Thanh Trúc thì nín thở, ánh mắt sáng rực mà nhìn thân ảnh kia.
Trang Chi Nghiêm kiểm tra một chút, trên mặt lộ ra một vẻ nghi hoặc, một ngón tay biến thành hai ngón, hai ngón tay lại biến thành ba ngón, cuối cùng, toàn bộ tay đều giữ trên cổ tay hắn.
Chúng phong chủ cùng tất cả trưởng lão dưới đài đều là mặt mũi tràn đầy nghi hoặc, cũng không dám lên tiếng.
Lạc Thanh Chu thì rõ ràng cảm nhận được trên cổ tay đang khẽ run.
Trọn vẹn thời gian nửa nén hương qua đi.
Trang Chi Nghiêm rốt cục buông lỏng tay ra, thở dài một hơi, nói:
- Thể chất thường thường không có gì lạ, thiên phú không tồi. Về sau có thể đi tới bước nào, ta cũng không nói được.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhịn không được mở miệng nói:
- Sư thúc tổ, thể chất thường thường không có gì lạ, đến cùng là phẩm cấp nào?
Thạch Thiên ở một bên nói:
- Địa giai?
Trang Chi Nghiêm nhìn hắn một cái, lại nhìn những người khác một chút, nói:
- Không kém bao nhiêu đâu.
Lập tức lại nhìn về phía Lệnh Hồ Thanh Trúc cùng Tử Hà nói:
- Thật ra thể chất cũng không thể quyết định thành quả cuối cùng của một người. Cho dù thể chất thường thường không có gì lạ, cũng có thời điểm một tiếng hót lên làm kinh người.
Lệnh Hồ Thanh Trúc không nói gì thêm.
Tất cả mọi người biết được lão tổ lời nói này là đang an ủi các nàng, cũng đều mở miệng phụ họa.
- Không sao đâu, tông chủ, tốc độ tu luyện của hắn nhanh như vậy, về sau khẳng định sẽ có thành tựu lớn.
- Sư thúc tổ nói đúng lắm, thành quả của một người cũng không do thể chất quyết định, còn cần cố gắng cùng kỳ ngộ của mình.
Tử Hà tiên tử ngược lại một mặt bình tĩnh.
Sắc mặt Lệnh Hồ Thanh Trúc thì có chút không dễ nhìn.
Môi nàng giật giật, tựa hồ muốn nói cái gì, cuối cùng không có mở miệng.
Trang Chi Nghiêm nhìn nàng một cái, nhìn về phía thiếu niên trước mặt, mặt mũi tràn đầy hiền lành nói:
- Đi xuống đi, tiếp tục cố gắng.
Lạc Thanh Chu khom người lui xuống tới.
Lệnh Hồ Thanh Trúc cung kính nói:
- Sư thúc tổ, vậy chúng ta đi về trước.
Lập tức chuẩn bị mang theo Lạc Thanh Chu rời đi.
Trang Chi Nghiêm đột nhiên mở miệng nói:
- Thanh Trúc, chờ một hồi. Mặc dù ta đã kiểm tra tu vi cùng thể chất của bọn hắn, nhưng còn không có kiểm tra thực lực chân chính của bọn họ. Đệ tử ưu tú nhất của ngũ đại phong chủ các ngươi đều ở nơi đây, luận bàn một cái đi.
Dừng một chút, hắn lại nói:
- Hai tên hạng đầu, ta nhìn tình huống, có thể chỉ điểm một chút.
Vừa nghe lời này, phong chủ khác đều lộ ra mặt mũi tràn đầy nóng lòng thử một lần.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn về phía thiếu niên sau lưng.
Lạc Thanh Chu chắp tay nói:
- Lão tổ, đệ tử vừa đột phá Đại Võ Sư không lâu, cảnh giới còn chưa vững chắc, khẳng định không phải đối thủ của những sư huynh sư tỷ khác, đệ tử trực tiếp nhận thua là được.
Lệnh Hồ Thanh Trúc trừng mắt liếc hắn một cái.
Thạch Thiên cùng các phong chủ khác đều cười nhìn bọn hắn.
Thạch Thiên cười nói:
- Cũng còn không có tỷ thí đã trực tiếp nhận thua, Phi Dương, ngươi cũng không giống như nam tử hán. Ngươi dạng này, để mặt sư phụ nhà ngươi đặt ở nơi nào?
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh mặt, không nói gì.
Tử Hà tiên tử vẫn như cũ một mặt bình tĩnh.
Lạc Thanh Chu chắp tay nói:
- Thạch sư bá, đệ tử hoàn toàn chính xác đánh không lại, không cần thiết lãng phí thời gian của sư thúc tổ và mọi người. Đệ tử cảm thấy, được thì được, không được liền không được, vẫn là thành thật một chút mới tương đối tốt, tất cả mọi người là người trong nhà, không cần thiết vì mặt mũi mà cậy mạnh.
Thạch Thiên cười lạnh một tiếng, không nói gì thêm.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng thốt:
- Đi!
Dứt lời, đi ra ngoài đại điện.
Lạc Thanh Chu cúi đầu, như hài tử làm sai chuyện đi theo sau lưng.
Hai người vừa muốn đi ra đại điện, Trang Chi Nghiêm ngồi trên ghế đột nhiên lần nữa mở miệng nói:
- Thanh Trúc, ta còn chưa có nói xong.
Vừa nghe lời này, Lệnh Hồ Thanh Trúc đành phải dừng bước, xoay người, cúi đầu cung nghe.
Lạc Thanh Chu cũng đành phải dừng ở bên cạnh nàng.
Trang Chi Nghiêm nhìn hắn chằm chằm chỉ chốc lát, nói:
- Đệ tử thứ hai, ta sẽ chỉ điểm một chút. Đệ tử hạng nhất, ta chỗ này còn có một viên cửu chuyển Hóa Linh đan, có thể ban thưởng cho hắn.
Vừa nghe lời này, mấy tên phong chủ trong đại điện, bao gồm cả mười tên trưởng lão, cho dù Tử Hà tiên tử hay Lệnh Hồ Thanh Trúc cũng là chấn động trong lòng.
Trang Chi Nghiêm tiếp tục nói:
- Lúc trước ta kẹt tại cảnh giới Đại Võ Sư hậu kỳ, thật lâu không cách nào đột phá, sư phụ hao phí rất nhiều tài nguyên, mới giúp ta lấy được một viên.