Chương 1729: Thường thường không có gì lạ, một quyền bạo địch (3)

- Bất quá may mắn ta lúc ấy đột phá tại thời điểm tối hậu quan đầu, cho nên ta một mực giữ lại viên cửu chuyển Hóa Linh đan này. Có lẽ nó tác dụng không lớn với cảnh giới khác, nhưng đối với cảnh giới Đại Võ Sư, lại vô cùng có hiệu quả. Phục dụng nó, có tỉ lệ rất lớn có thể trong vòng nửa năm đột phá. Mấy tên đệ tử thân truyền các ngươi đều là đệ tử ưu tú nhất của Lăng Tiêu tông ta, vừa rồi đều là cảnh giới Đại Võ Sư, cho nên, nếu để các ngươi dùng viên cửu chuyển Hóa Linh đan này, rất phù hợp. Bất quá, nơi này chỉ có một viên, cho nên các ngươi cần tỷ thí một chút, ai được hạng nhất, viên cửu chuyển Hóa Linh đan này sẽ thuộc về người đó.

Trên mặt mấy người Mạc Cửu Phong lập tức lộ ra vẻ kích động không che giấu được, lập tức nói:

- Đa tạ sư thúc tổ!

Ánh mắt Trang Chi Nghiêm nhìn về phía Tử Hà tiên tử một bên, nói:

- Tử Hà, mặc dù ngươi là tông chủ, nhưng ta cũng không thể thiên vị ngươi. Ngươi cảm thấy ta đề nghị như thế nào?

Tử Hà tiên tử có chút cúi đầu nói:

- Sư thúc tổ đưa ra phương pháp này rất tốt, Tử Hà cũng không dị nghị.

Trang Chi Nghiêm nhẹ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía thiếu niên chỗ cửa ra vào, nói:

- Phi Dương, ngươi còn muốn tiếp tục nhận thua không?

Lạc Thanh Chu còn chưa nói chuyện, Lệnh Hồ Thanh Trúc vô thanh vô tức tới gần hắn, một cước giẫm ở trên chân hắn, ngón tay cũng hung hăng bóp ở trên lưng hắn.

Lạc Thanh Chu chịu đựng đau đớn, trong lòng nói thầm: ‘Nguyệt tỷ tỷ hao phí rất nhiều thiên tài địa bảo, luyện chế cho ta một viên Hóa Linh đan, mà viên này của lão tổ thì gọi Cửu Chuyển Hóa Linh đan, hiển nhiên lợi hại hơn’. Hắn hiện tại đang muốn nắm chặt thời gian đột phá, đương nhiên sẽ không buông tha cái cơ hội tốt này.

Hắn nghiêm túc nói:

- Lão tổ, đệ tử từ nhỏ đến lớn, nhận trời nhận phụ nhận mẫu, nhận sư phụ nhận lão tổ, nhưng chưa từng nhận thua.

Đám người: - ...

Tử Hà mím môi một cái.

Trang Chi Nghiêm cười cười, gật đầu nói:

- Tốt, bắt đầu đi. Ngươi là đệ tử tông chủ, lại là đệ tử của phong chủ Kiếm Phong, ngươi là người thứ nhất lên tràng đi.

Lạc Thanh Chu cũng không chối từ, trực tiếp đi tới chính giữa đại điện.

Trang Chi Nghiêm đưa mắt nhìn về phía Bắc Vọng phong Mạc Cửu Phong.

Mạc Cửu Phong lập tức nói:

- Lâm Phong, đi thôi, hảo hảo luận bàn một chút cùng Sở sư đệ ngươi, hắn giống như ngươi, tu luyện đều là Kim Cang Quyền. Bất quá phải nhớ kỹ, chỉ là luận bàn, không thể gây thương người.

Lâm Phong chắp tay nói:

- Vâng, sư phụ.

Lập tức bước đi lên trước, chắp tay nói:

- Sở sư đệ, mời.

Tử Hà vung tay áo lên, thiết hạ kết giới bốn phía, nói:

- Đều dùng toàn lực đi, không cần sợ hãi phá hủy những thứ kia.

- Oanh!

Đột nhiên một tiếng bạo hưởng.

Lâm Phong còn chưa kịp phản ứng, chỉ gặp trước mắt lóe lên kim quang, hắn đã bay ra ngoài, nặng nề mà đâm vào trên tường ánh sáng phía sau, chật vật trượt xuống trên mặt đất.

Đám người: - .....

Khóe miệng Trang Chi Nghiêm ngồi trên ghế lộ ra một nụ cười thản nhiên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng người kia.

Lâm Phong đột nhiên từ dưới đất nhảy lên một cái, nắm chặt nắm đấm, quanh thân xoay tròn kình phong, song quyền ‘Hoa’ một tiếng, sáng lên kim quang chướng mắt, mặt âm trầm nói:

- Sở sư đệ, vậy ta liền không khách khí.

Dứt lời, thân ảnh lóe lên, xông tới, lập tức ‘Oanh’ một quyền đánh ra, uy lực kinh người.

Lạc Thanh Chu đứng tại chỗ không động, tất cả năng lượng bên trong đan hải trong cơ thể, bên trong huyệt khiếu đều trong nháy mắt xông lên cánh tay, nắm đấm đang bay tới nhanh chóng phóng đại trong con mắt.

- Oanh!

Hắn đột nhiên đánh ra một quyền, kim quang nổ bắn ra, quyền mang sáng như ban ngày.

Kim sắc quyền mang của Lâm Phong trong nháy mắt bị đánh nát, theo sau đó, nắm đấm quyền sáo mang theo màu vàng kim ‘phanh’ một tiếng bị đánh chếch về sau một cái, nặng nề mà đánh vào trên lồng ngực chính hắn ta.

Hắn ta lần nữa bị đánh bay ra ngoài.

Không đợi hắn ta đánh tới trên tường ánh sáng phía sau, Lạc Thanh Chu đã lướt tới, lại giơ lên nắm đấm.

- Oanh! Oanh! Oanh!

Trong nháy mắt, đã có mấy trăm nắm đấm kim quang lóng lánh rơi vào ngực, cánh tay, trên đùi hắn.

Lít nha lít nhít nắm đấm trong nháy mắt che mất hắn.

Hắn vẻn vẹn chỉ đánh ra một quyền, trực tiếp bị đánh nằm trên đất, không có sức hoàn thủ.

Mấy tức sau.

Lạc Thanh Chu thu quyền, lui sang một bên.

Lâm Phong nằm rạp trên mặt đất, toàn thân đau đớn, trong đầu trống rỗng, không biết xảy ra chuyện gì.

Lúc này, bên ngoài kết giới đã lặng ngắt như tờ.

Sư phụ của hắn Mạc Cửu Phong, lúc này cũng có chút há hốc mồm, mặt mũi tràn đầy đờ đẫn.

Yên tĩnh mấy tức.

Hắn đột nhiên từ dưới đất nhảy lên một cái, lớn tiếng nói:

- Ta không có thua! Lại đến!

- Oanh!

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters