Vừa dứt lời, Lạc Thanh Chu lại đánh ra một quyền, trực tiếp đánh hắn trợn trắng mắt, ngất đi.
Trong đại điện đột nhiên lâm vào yên tĩnh ngắn ngủi.
Trên mặt của mọi người lộ ra thần sắc khác nhau.
Không ai nghĩ tới, đại đệ tử Bắc Vọng phong có được thể chất Huyền giai thượng phẩm cùng thực lực Đại Võ Sư sơ kỳ, đồng thời được Mạc Cửu Phong kỳ vọng rất cao, vậy mà vẻn vẹn chỉ ra một chiêu liền bị đánh ngất xỉu. Thậm chí có thể nói, không hề có lực hoàn thủ.
Nếu như không phải luận bàn, đối phương có chỗ giữ lại, chỉ sợ hắn thậm chí ngay cả một chiêu cũng không ra được.
Càng làm cho người ta cảm thấy không thể tưởng tượng nổi chính là, đối phương cũng vẻn vẹn chỉ là thực lực Đại Võ Sư sơ kỳ, mà lại dùng chính là quyền pháp giống hắn như đúc, Kim Cang Quyền.
Kết quả này làm cho tất cả mọi người đều vội vàng không kịp chuẩn bị, nghẹn họng nhìn trân trối.
Ngay cả Tử Hà tiên tử cùng Lệnh Hồ Thanh Trúc, trên mặt cũng đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Chỉ sợ các nàng cũng không nghĩ tới lại nhanh như vậy.
Ngắn ngủi mấy tức thời gian, vậy mà đã phân ra kết quả.
Hai người đều nhìn về thiếu niên trong sân, suy nghĩ hắn vừa rồi trực tiếp nhận thua, khóe miệng hai người đều co quắp một chút.
Gia hỏa này...
Trong đại điện, lại yên tĩnh mấy tức.
Mạc Cửu Phong đột nhiên cười lạnh một tiếng nói:
- Lệnh Hồ phong chủ, chúc mừng, chúc mừng ngươi đạt được một đồ nhi ngoan biết giả trang giống như ngươi.
Nói xong, mặt đầy âm trầm tiến lên cứu tỉnh đệ tử của mình.
Lâm Phong một mặt mờ mịt từ dưới đất bò dậy, đợi tỉnh ngộ mình đã thua, lại nhìn thấy mặt mũi sư tôn của mình tràn đầy âm trầm, gương mặt tràn đầy xấu hổ, cúi đầu thối lui đến đằng sau.
Đối với Mạc Cửu Phong mỉa mai, Lệnh Hồ Thanh Trúc không biểu tình, cũng không đáp lại, chỉ hơi nhếch khóe môi lên một chút, giống như còn rất đắc ý.
Trang Chi Nghiêm cười nói:
- Đều là người trong nhà, thắng thua rất bình thường, không cần thiết tức giận.
Lập tức vừa nhìn về phía Triều Dương phong Thạch Thiên, nói:
- Tiểu Thiên, đến lượt đệ tử của ngươi.
Thạch Thiên nhìn thiếu niên trong điện một chút, quay đầu nhìn về phía đệ tử mình, ánh mắt uy nghiêm mà nói:
- Dương Hùng, có lòng tin sao?
Dương Hùng dáng người to lớn lập tức đứng ra, giọng nói như chuông đồng nói:
- Sư phụ, đệ tử có lòng tin.
Thạch Thiên nheo lại con ngươi nói:
- Không thể chủ quan, đối phương thật không đơn giản.
Dương Hùng chắp tay nói:
- Sư phụ yên tâm, đệ tử tất nhiên sẽ không để cho lão nhân gia ngài thất vọng!
Dứt lời, nhanh chân đi tiến vào kết giới, áo bào trên người phồng lên, quanh thân vờn quanh kình phong, hai nắm đấm lóe lên ánh sáng, đột nhiên trở nên vô cùng to lớn, sau lưng lần nữa xuất hiện hư ảnh của một đầu gấu đen.
- Sở sư đệ, mời!
Hai chân hắn đứng vững như bàn thạch, khí thế toàn thân bừng bừng phấn chấn, như một con dã thú hung mãnh sắp xuất kích.
Lạc Thanh Chu cũng chắp tay nói:
- Dương sư huynh, đắc tội.
Ánh mắt của mọi người đều nhìn về hắn.
- Oanh!
Hai người vậy mà đồng thời ra quyền.
Một nắm đấm vô cùng to lớn, một nắm đấm lóe ra kim mang, Phanh một tiếng, nặng nề mà đánh vào nhau.
Khí lãng bạo tạc tan ra bốn phía, bị kết giới bốn phía ngăn lại.
Hai người đều chấn động thân thể, ‘vụt vụt vụt’ lui về phía sau mấy bước.
Gặp một màn này, Thạch Thiên thở dài một hơi, khóe miệng không tự giác lộ ra mỉm cười.
Nhưng ý cười mới xuất hiện, ngực Dương Hùng vậy mà Bá nhảy lên ra một đầu sấm sét màu tím, trong nháy mắt như một đầu cự mãng quấn quanh ở trên người hắn, lộ ra khuôn mặt dữ tợn, ‘Lốp bốp’ đập nện không ngừng.
Thì ra đạo lôi điện này chui vào từ ống tay áo của hắn khi vừa rồi đang đối quyền.
Dương Hùng lập tức trừng to mắt, toàn thân loạn động, run rẩy không ngừng.
Hư ảnh đầu gấu đen phía sau hắn, vậy mà ‘ngao ô’ một tiếng, đột nhiên tán loạn, biến mất không thấy gì nữa.
- Oanh!
Đầu lôi điện kia vừa biến mất, Dương Hùng còn chưa lấy lại tinh thần, Lạc Thanh Chu đã đánh ra một quyền, ‘Phanh’ một tiếng, đánh ngay chính giữa lồng ngực của hắn.
Thân thể to lớn của Dương Hùng bay thẳng ra về phía sau, nặng nề mà đụng vào trên tường ánh sáng phía sau, rầm một cái, chật vật ngã trên mặt đất.
Hắn vừa sợ vừa giận, mới từ trên mặt đất nhảy lên một cái.
- Oanh!
Một tiếng bạo hưởng, một đạo quyền mang màu vàng kim bắn nhanh mà đến, nặng nề đập vào ngực của hắn, lần nữa đập hắn bay về sau.
Lập tức, đạo quyền mang màu vàng kim đột nhiên nổ tung lên ở trên người hắn.
Đồng thời, lại một đầu lôi điện quấn quanh ở trên người hắn.
- Tư ---
- Ba ba ba ba.
- A a a a a....
Tia lửa văng khắp nơi, quyền mang vỡ vụn.
Thân thể to lớn của Dương Hùng vặn vẹo run rẩy kịch liệt, té nằm trên đất.