Chương 1731: Nghiền ép! Phân Thần cảnh (2)

Ở trên mặt đất vẫn tiếp tục bị lôi điện đập nện trừng to mắt, co giật không ngừng, miệng ‘A a a’ réo lên không ngừng, đồng thời, kình phong hộ thể cùng lồng ánh sáng hộ thể trên người hắn rốt cục vỡ vụn ra.

Tiếp theo, y phục trên người hắn trong nháy mắt bị đốt cháy khét, biến thành tro tàn.

Bên ngoài kết giới, hoàn toàn tĩnh mịch.

Con ngươi tất cả trưởng lão, chúng phong chủ đều bị đạo thiểm điện thô to kia chiếu sáng, đều lặng ngắt như tờ.

Ý cười trên khóe miệng Thạch Thiên sớm đã biến mất không thấy gì nữa, thay vào đó là run rẩy không ngừng, giống như đầu lôi điện kia đánh vào trên người hắn.

Trên đài, ánh mắt Trang Chi Nghiêm sáng rực mà nhìn chằm chằm vào đầu lôi điện kia, trên mặt ẩn ẩn lộ ra một tia kích động đến đỏ bừng.

- A....

Dương Hùng cuối cùng hét thảm một tiếng, rốt cục cứng trên mặt đất, không động đậy được nữa.

Lôi điện biến mất không thấy gì nữa.

Hắn nằm rạp trên mặt đất, thân thể trần trụi, trợn trắng mắt, khẽ nhếch miệng, hiển nhiên đã bị điện giật hôn mê bất tỉnh.

Lạc Thanh Chu lập tức lấy ra một kiện trang phục màu đen của tông môn từ trong nhẫn chứa đồ, ném vào trên người hắn, phủ lên trên bờ mông ngạo nghễ ưỡn lên lại dính đầy tro tàn đen như mực của quần áo.

Sau đó hắn vô ý thức quay đầu, nhìn về phía Lệnh Hồ Thanh Trúc bên ngoài kết giới.

Lệnh Hồ Thanh Trúc gặp hắn nhìn qua, ánh mắt cũng nhìn hắn, ngạc nhiên cùng vẻ phức tạp trên mặt biến mất không thấy gì nữa, biến thành lạnh lùng như băng, trừng hắn một chút, giống như đang quật cường giải thích: ‘Nhìn ta làm gì? Ta không thấy!’

Lạc Thanh Chu thu hồi ánh mắt, thu hồi công pháp, chắp tay nói:

- Dương sư huynh, đa tạ.

Dương Hùng đã tỉnh lại sau khi hôn mê ngắn ngủi, nhưng phát hiện thân thể mình trần truồng, mà thất bại thảm hại, hoàn toàn không có mặt mũi gặp người, đành phải tiếp tục giả vờ trợn trắng mắt ngất đi.

Thạch Thiên vừa thẹn vừa giận, lập tức tiến lên hung hăng đá hắn một cước, cả giận nói:

- Cút cho ta! Thua thì thua, giả vờ trước mặt sư thúc tổ cái gì.

Dương Hùng bất đắc dĩ, đành phải che kín quần áo trên người, run rẩy bò lên.

Lập tức cúi đầu, mặt mũi tràn đầy xấu hổ chạy tới một góc khuất ở phía sau, chật vật mặc quần áo vào.

Lúc này, ánh mắt mười vị trưởng lão cùng mấy tên phong chủ nhìn về phía Lạc Thanh Chu ở bên trong kết giới đã thay đổi, không giống như trước.

Cho dù là bên phong chủ Bắc Vọng phong Mạc Cửu Phong thua trận đầu tiên, lúc này cũng lộ ra ánh mắt đầy lửa nóng, trong lòng lại hối hận, lại tràn đầy oán khí.

Lúc trước nếu không phải tông chủ đột nhiên hoành đao đoạt ái, nói không chừng tên thiếu niên này đã được Bắc Vọng phong của hắn cướp đi, đáng ghét.

Trên mặt Trang Chi Nghiêm đã khôi phục lại thần sắc bình tĩnh, gật đầu nói:

- Không tệ, không tệ, kế tiếp.

Ánh mắt của hắn nhìn về phía Thanh Vân phong Du Hành Thứ.

Du Hành Thứ cùng thiếu nữ buộc hai đuôi ngựa màu vàng kim liếc nhau một cái, vội vàng chắp tay nói:

- Lão tổ, có thể để vị Phi Dương sư điệt này không cần sử dụng lôi điện hay không, chất nữ nhà ta còn nhỏ tuổi, vẫn là nữ hài chưa xuất các, nếu không cẩn thận không có quần áo, thật sự là...

Trang Chi Nghiêm còn chưa trả lời, Lạc Thanh Chu trong kết giới chắp tay nói:

- Du sư bá yên tâm, đệ tử không dùng lôi điện là được.

Vừa nghe lời này, ánh mắt đám người nhìn hắn lại không giống.

Lẽ ra yêu cầu này rất quá đáng, loại tỷ thí vì tiền đồ của mình, nào có còn hạn chế công pháp.

Đây chính là cửu chuyển Hóa Linh đan nha, người người thèm nhỏ dãi, mấy tên đệ tử thậm chí liều mạng đều không có quá đáng.

Cho nên khi Du Hành Thứ nói ra yêu cầu, bọn hắn đều cảm thấy có chút quá phận, nếu ngươi sợ chất nữ nhà ngươi mất mặt do không có quần áo, không cho nàng đi lên tỷ thí là được, hoặc là để tông chủ làm mơ hồ kết giới một chút là được, tất cả mọi người đều muốn cướp đoạt một viên cửu chuyển Hóa Linh đan duy nhất kia, dựa vào cái gì vì mặt mũi chất nữ ngươi lại để người ta không cần dùng công pháp lợi hại nhất của mình?

Huống hồ, mọi người đều biết, lôi điện khắc chế thần hồn, chất nữ nhà ngươi song tu nhục thân cùng thần hồn, ngươi để người ta không dùng lôi điện, cái này chẳng phải để người ta tự đoạn một tay trong lúc tỷ thí?

Cho nên nói, yêu cầu này rất quá đáng.

Bất quá bọn hắn bây giờ không nghĩ ra, tên thiếu niên này thế mà không chút do dự đồng ý.

Giờ này khắc này, ngay cả những đệ tử thân truyền cũng lau mắt mà nhìn thiếu niên này.

Lệnh Hồ Thanh Trúc giật giật bờ môi, tựa hồ muốn nói cái gì, cuối cùng lại nhịn được.

Du Hành Thứ cũng không cảm thấy mất mặt, cười ha ha, nói:

- Sở sư điệt, cám ơn ngươi. Bất quá ngươi yên tâm, sư bá chắc chắn sẽ không để ngươi hạ thủ lưu tình không công.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters