Chương 1732: Nghiền ép! Phân Thần cảnh (3)

- Chờ một lúc tỷ thí xong, mặc kệ thắng thua, thúc bá đều muốn tặng cho ngươi ba kiện bảo bối, để bày tỏ lòng biết ơn.

Lạc Thanh Chu chắp tay, không nói gì thêm.

Thiếu nữ tóc vàng gọi Du Ngư Ngư đi vào kết giới, chắp tay giòn tiếng nói:

- Sở sư huynh, ta phải nói rõ trước một chút, ta là hồn thể song tu, chờ một lúc có thể sẽ dùng thần hồn ngự kiếm, ngươi cũng nên cẩn thận. Bất quá ngươi yên tâm, phi kiếm của ta sẽ không tổn thương ngươi.

Lạc Thanh Chu chắp tay nói:

- Du sư muội, mời!

Du Ngư Ngư ‘Bá’ lấy ra một thanh Lang Nha bổng màu bạc còn muốn dài còn muốn lớn hơn so với thân thể nàng, hai bàn tay nhỏ nắm chặt, kéo trên mặt đất, có chút xấu hổ nói:

- Sở sư huynh, nhục thân ta cũng là dùng vũ khí, ngươi trước tiên có thể ra chiêu.

Lạc Thanh Chu do dự một chút, ‘Bá’ một tiếng, lấy ra cây gậy gỗ đen nhánh.

Mặt mũi Du Ngư Ngư tràn đầy kinh ngạc:

- Sở sư huynh, ngươi còn biết côn pháp?

- Bạch!

Lạc Thanh Chu cũng không nói nhảm với nàng, cũng không có khiêm nhượng nàng xuất chiêu trước, trực tiếp đánh qua một gậy.

Du Ngư Ngư miệng ‘Hắc’ một tiếng, hai tay nắm chắc chuôi Lang Nha bổng, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn lập tức xoay tròn một cái, đuôi ngựa bay múa, váy như bó hoa nở rộ, ‘Oanh’ một tiếng, Lang Nha bổng lập tức lóe lên quang mang, nặng nề đập tới.

Bên trong thân thể nho nhỏ vậy mà ẩn chứa lực lượng thật to.

- Oanh!

Lang Nha bổng màu bạc nặng nề mà đánh vào gậy gỗ đen nhánh, bạo phát ra khí lãng khổng lồ cùng ánh sáng chói mắt.

Thân thể hai người run lên, lui về phía sau.

Du Ngư Ngư đứng vững thân thể, trong ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc, lập tức ‘Hắc’ một tiếng, lần nữa ôm lấy Lang Nha bổng xoay tròn, miệng nói:

- Sở sư huynh, ta phải dùng toàn lực.

Dứt lời, đập tới.

Trong con mắt Lạc Thanh Chu hiện ra hình ảnh cây Lang Nha bổng đang hung mãnh đập tới, tất cả năng lượng bên trong đan hải cùng huyệt khiếu trong cơ thể, toàn bộ tràn vào cánh tay, lại tràn vào bên trong gậy gỗ đen nhánh trong tay.

- Bạch!

Gậy gỗ đột nhiên sáng lên quang mang! Lập tức, đỉnh gậy gỗ đột nhiên trở nên càng to lớn hơn, cũng trở nên càng dài, đồng thời, phía trên còn lóe ra màu đen sáng loáng, toàn bộ gậy gỗ nhìn qua cực kì quái dị dữ tợn.

Lạc Thanh Chu cũng không thủ hạ lưu tình, trong lòng đột nhiên quát lớn một tiếng, gậy gỗ trong tay biến hình ‘Bá’ một tiếng hung hăng đập lên.

- Oanh!

Một tiếng bạo hưởng.

Lập tức, âm thanh thứ gì đó đứt gãy vang lên.

Toàn thân hai người chấn động, lần nữa tách ra.

Du Ngư Ngư lui về phía sau vài mét, đứng vững vàng thân thể, lại đột nhiên phát hiện Lang Nha bổng trong tay, vậy mà gãy mất.

- Ba!

Đoạn Lang Nha bổng gãy mất kia lúc này rơi xuống mặt đất.

- Hưu!

Không đợi nàng kịp phản ứng, Lạc Thanh Chu lần nữa xông tới, gậy gỗ trong tay lóe lên ánh sáng đột nhiên trở nên càng dài, thân thể ở giữa không trung lập tức xoay tròn một cái, ra một chiêu Hoành Tảo Thiên Quân, trường côn gào thét mà ra.

Du Ngư Ngư cuống quít vung lên một nửa Lang Nha bổng trong tay ngăn cản.

- Ầm!

Lang Nha bổng lần nữa nặng nề va chạm cùng gậy gỗ.

- Răng rắc!

Lang Nha bổng đột nhiên bị nện vỡ nát.

Đồng thời, gậy gỗ kia vẫn như cũ thế đi chưa yếu, ‘Phanh’ một tiếng, hung hăng đập vào trước ngực của nàng, trực tiếp đập vỡ nát lồng ánh sáng hộ thể của nàng, đồng thời đập nàng bay ra ngoài!

- Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!

Không đợi thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của nàng ngã trên đất, lít nha lít nhít côn ảnh đột nhiên từ trên trời giáng xuống, như trận bão rơi vào trên thân thể nhìn điềm đạm đáng yêu kia.

Ngay cả cặp đùi đẹp mang vớ dài tuyết trắng tinh tế cũng bị đập không ít gậy.

- A a a a a!

Nàng kêu thảm rơi vào trên mặt đất.

Nhưng côn ảnh cũng không dừng lại, vẫn ‘Phanh phanh phanh’ hung hăng rơi đập trên người nàng, đập nàng kêu thảm không thôi.

Lạc Thanh Chu gặp nàng vẫn như cũ còn đang kêu thảm nhưng vẫn chưa có hôn mê, cây gậy trong tay cũng không dừng lại, tiếp tục ‘Hô hô hô’ ‘Phanh phanh phanh’ chào hỏi lên, côn côn độc ác, không lưu tình chút nào.

Du Hành Thứ nhìn vừa sợ vừa giận, ở bên ngoài kết giới hét lớn:

- Đánh nhẹ! Đánh nhẹ một chút! Đừng đánh xấu cháu gái nhà ta.

Lạc Thanh Chu cũng không để ý tới hắn, lại đập mấy cây gậy, đột nhiên giật mình trong lòng, ‘Bá’ một gậy đập tới đỉnh đầu.

- Đinh!

Một tiếng vang giòn, tia lửa văng khắp nơi.

Một thanh phi kiếm bị đập bay ra ngoài.

Đồng thời, một hư ảnh tiểu nữ hài tóc vàng đột nhiên bay ra từ bên trong nhục thân dưới đất, khống chế phi kiếm, muốn đến đâm hắn.

Lạc Thanh Chu gặp một màn này, không hoảng chút nào.

Thần hồn của hắn đột nhiên phân liệt mà ra, một nửa tiếp tục khống chế nhục thân, dùng gậy gỗ tàn nhẫn giày xéo thân thể của nàng, một nửa khác thì đột nhiên xuất khiếu, giẫm lên phi kiếm, xông về phía thần hồn tiểu nữ hài tóc vàng trên đỉnh đầu.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters