Tiểu nữ hài tóc vàng gặp một màn này, lập tức giật nảy mình.
Mà bên ngoài kết giới, Du Hành Thứ thấy cảnh này, lập tức giật mình, khó tin nghẹn ngào kêu lên:
- Không, không có khả năng! Phân... Phân Thần cảnh.
Mấy chữ này vừa ra, những trưởng lão cùng phong chủ và mấy tên đệ tử thân truyền đằng sau trong điện đều chấn động trong lòng, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc cùng biểu lộ khó tin.
Ngay cả Tử Hà tiên tử cùng Lệnh Hồ Thanh Trúc cũng thấy kinh hãi.
Phải biết, cho dù Du Hành Thứ là người tu hồn lợi hại nhất Lăng Tiêu tông hiện tại, cảnh giới thần hồn cũng chỉ bất quá mới đến Luyện Thần cảnh hậu kỳ mà thôi.
Trên đài, lão tổ Lăng Tiêu tông ngồi trên ghế thời khắc này bên trên mặt già đã không nhịn được lộ ra nụ cười xán lạn như hoa cúc nở rộ.
- Đinh!
Phi kiếm tấn công, tia lửa bắn tung tóe.
Phi kiếm của tiểu nữ hài tóc vàng trong nháy mắt gào thét một tiếng, bị đánh rơi trên mặt đất.
Lập tức, phi kiếm Lạc Thanh Chu chợt lóe lên tại cổ nàng.
Đầu tiểu nữ hài, trực tiếp rớt xuống.
- Oanh!
Lạc Thanh Chu không có chút lưu tình, thần hồn xuất kích, đột nhiên một quyền đập vào bộ ngực của nàng.
Thần hồn đầu một nơi thân một nẻo của tiểu nữ hài, lập tức bị nện tan thành mảnh nhỏ.
Khi thần hồn Lạc Thanh Chu giơ lên nắm đấm, chuẩn bị lại đập lên, Du Hành Thứ bên ngoài kết giới cuống quít hô:
- Sở sư điệt, thủ hạ lưu tình! Chúng ta nhận thua.
Thần hồn vỡ vụn của Du Ngư Ngư cũng phát ra tiếng cầu xin tha thứ vô cùng đáng thương:
- Sở sư huynh, ta nhận thua, đau quá, ô ô.....
Thần hồn Lạc Thanh Chu lúc này mới thu nắm đấm.
Thần hồn Du Ngư Ngư vỡ vụn nhanh chóng tụ lại, lại nhanh chóng ngưng tụ vào nhau.
Đầu rơi xuống từ trên cổ cũng một lần nữa nối trở về.
Nàng suy yếu vô lực nói:
- Sở sư huynh, người ta đều nhận thua, ngươi có thể ngừng gậy được chưa? Thân thể của người ta đều sắp bị ngươi làm hỏng.....
Thần hồn Lạc Thanh Chu trở về cơ thể, thu hồi cây gậy.
Thần hồn hư nhược của Du Ngư Ngư lúc này mới chui vào của nhục thân của mình, người đầy thương tích chật vật từ dưới đất bò dậy, đau đến nhe răng trợn mắt, nước mắt rưng rưng.
Khi nàng nhìn Lang Nha bổng vỡ vụn trên mặt đất, cũng nhịn không được nữa, ‘Oa’ một tiếng khóc lên, hai nắm tay nhỏ vuốt mắt, khóe mắt chảy đầy nước mắt, nhìn rất khoa trương.
Nàng khóc ròng nói:
- Bổng bổng của ta, bổng bổng của ta ...
Lạc Thanh Chu chắp tay nói xin lỗi:
- Du sư muội, thật có lỗi.
Du Ngư Ngư vẫn như cũ chảy dài nước mắt, oa oa khóc lóc không ngừng.
Mặt mũi Du Hành Thứ tràn đầy xấu hổ, vội vàng tới dẫn nàng đi, dụ dỗ nói:
- Ngư Ngư ngoan, đừng khóc, chờ trở về, Đại bá mua thêm một cây cho ngươi.
Du Ngư Ngư khóc ròng nói:
- Bổng bổng này của người ta là do hoá thạch lá cây của thiên địa thánh thụ luyện chế, độc nhất vô nhị thiên hạ, căn bản mua không được, ô ô...
Du Hành Thứ vội vàng làm dịu các loại.
Lạc Thanh Chu thối lui đến bên cạnh Lệnh Hồ Thanh Trúc, thấp giọng hỏi:
- Sư thúc, thiên địa thánh thụ là cái gì?
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh mặt nói:
- Nghe nói đã từng là một gốc thần thụ của Thánh Thành Yêu tộc, cắm rễ U Minh, đỉnh đầu Tiên cung. Bất kỳ một vật liệu nào trên cây đều có thể luyện chế thành pháp bảo lợi hại, bất quá cuối cùng giống như bị hủy diệt, không biết thực hư.
Lạc Thanh Chu nói:
- Cây Lang Nha bổng kia hẳn là rất quý giá?
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn về phía hắn nói:
- Ngươi cứ nói đi?
Lạc Thanh Chu có chút xấu hổ, nói:
- Hẳn là rất quý giá, dù sao không có nhiều vũ khí cứng như vậy. Vũ khí có thể tiếp được một côn của ta, hẳn là đều không đơn giản.
Khóe miệng Lệnh Hồ Thanh Trúc có chút co quắp một chút, nói:
- Ngươi là đang khen chính ngươi?
Du Hành Thứ dỗ nửa ngày, cuối cùng dỗ nín tiểu nữ hài tóc vàng, lập tức tức giận bất bình chắp tay nói:
- Sư thúc tổ, đồng môn đệ tử vốn là luận bàn. Sở sư điệt lại không chút lưu tình, không chỉ có đánh Ngư Ngư nhà ta mình đầy thương tích, còn đập gãy luôn bảo bối Lang Nha bổng của nàng, Hành Thứ không phục! Hành Thứ cầu sư thúc tổ làm chủ, để hắn bồi thường! Nếu như hắn không bồi thường nổi, thì để Lệnh Hồ phong chủ bồi! Lang Nha bổng của Ngư Ngư nhà ta là một cây duy nhất thế gian, tuyệt không có khả năng cứ bỏ qua như vậy.
Vừa nghe lời này, phong chủ khác cùng mười tên trưởng lão đều quát lớn hắn không muốn mặt.
Nhưng Du Hành Thứ không phục, vẫn như cũ khí thế hung hăng muốn để Lệnh Hồ Thanh Trúc bồi thường, về phần trước đó cười ha hả nói mặc kệ thắng thua, muốn đưa cho Lạc Thanh Chu ba kiện bảo vật, hắn cũng ngậm miệng không đề cập nữa.
Lệnh Hồ Thanh Trúc tựa hồ đã sớm lĩnh giáo qua hắn không muốn mặt, cho nên giờ phút này chỉ làm mặt lạnh, không nói một lời.