Chương 1734: Cướp người (1)

Trang Chi Nghiêm giơ tay lên nói:

- Được, không được ầm ĩ.

Đợi phía dưới đều an tĩnh lại về sau, hắn mới nói:

- Du Hành Thứ, ngươi vừa rồi nói ngươi không phục đúng không? Thế này đi, không phải ngươi tu luyện thần hồn à? Ngươi bây giờ thần hồn xuất khiếu, luận bàn cùng thần hồn của Phi Dương một chút, nếu ngươi thắng, ta sẽ giúp hắn bồi thường ngươi. Nếu ngươi thua, nhận lỗi cho hắn cùng Thanh Trúc, lại cho thêm ba kiện pháp khí cực phẩm, ngươi xem thế nào?

Vừa nghe lời này, Du Hành Thứ lập tức cứng đờ, lắp bắp nói:

- Sư thúc tổ, cái này... cái này... cái kia, có thể nhục thân luận bàn hay không?

Ai ngờ vừa nói xong, Mạc Cửu Thiên mấy người bắt đầu mắng to.

Mười tên trưởng lão cũng nhìn không được, nhao nhao bắt đầu đang chỉ trích.

- Du Hành Thứ, lão già ngươi cũng không còn nhỏ, còn muốn mặt mũi hay không? Ngươi là một trưởng bối, nói chuyện không tính toán gì hết còn chưa tính, chơi xấu tiểu bối còn chưa tính, hiện tại luận bàn còn muốn cậy già lên mặt?

- Mất mặt! Lão phu xấu hổ làm bạn với ngươi.

- Du phong chủ, sư thúc tổ vẫn còn, ngươi không muốn mặt cũng không nên hiện ra lúc này.

Ngay cả chất nữ Du Ngư Ngư nhà hắn cũng nhìn không được, tay nhỏ nắm lấy ống tay áo của hắn, khuôn mặt nhỏ đỏ lên, thấp giọng nói:

- Đại bá, được rồi, ta từ bỏ.....

Trang Chi Nghiêm hừ lạnh một tiếng, mặt mũi tràn đầy uy nghiêm nói:

- Du Hành Thứ, thần hồn luận bàn, ngươi so hay không so? Không so thì ngậm miệng lui ra, so thì bắt đầu.

Du Hành Thứ gặp hắn nổi giận, nơi nào còn dám lỗ mãng, lập tức cúi đầu, thối lui đến đằng sau.

Cảnh giới thần hồn của hắn mới đến Luyện Thần cảnh hậu kỳ, vốn cho rằng hồn thể song tu, cảnh giới này đã rất lợi hại, ai có thể nghĩ tới, tiểu tử này vậy mà cũng là hồn thể song tu, mà lại cảnh giới thần hồn còn cao hơn hắn, thật là ngày... Khụ khụ, xúi quẩy.

Trang Chi Nghiêm lại uy nghiêm nhìn hắn một chút, sau đó mới nhìn về phía phong chủ Thương Vân phong Ngô Kình.

Không đợi hắn mở miệng, Ngô Kình lập tức chắp tay nói:

- Sư thúc tổ, Sở sư điệt thực lực mạnh mẽ, đệ tử Thương Vân Phong ta nhận thua, không cần đánh.

Trang Chi Nghiêm cười nói:

- Ngươi ngược lại sảng khoái.

Trên mặt Ngô Kình lộ ra vẻ xấu hổ, ánh mắt phức tạp nhìn thiếu niên trong điện kia một chút, thở dài một hơi:

- Sở sư điệt hồn thể song tu, còn có thể có cảnh giới cùng thực lực như thế, đại đệ tử của ta rõ ràng không phải đối thủ, cũng không cần phải lãng phí thời gian của sư thúc tổ và mọi người.

Trang Chi Nghiêm cười cười, nhìn về phía mười tên trưởng lão.

Đại trưởng lão Ngô Hữu Tử lập tức chắp tay nói:

- Sư thúc tổ, chúng ta cũng nhận thua. Thực lực Sở sư điệt như thế, chỉ sợ đối đầu võ giả Đại Võ Sư trung kỳ cũng có phần thắng, đệ tử kia của ta cũng không cần phải đi ra bêu xấu.

Lúc này, nhị trưởng lão tam trưởng lão và các trưởng lão khác còn lại cũng đều nhao nhao mở miệng nhận thua.

Ba trận tỷ thí vừa rồi đủ để cho bọn hắn nhận rõ thực lực chân chính của gã thiếu niên này, bọn hắn cần gì phải lại để cho đệ tử đi ra mất mặt xấu hổ.

Nhìn đệ tử Bắc Vọng phong, Triều Dương phong cùng Thanh Vân phong, người nào không phải bị đánh hoa rơi nước chảy, chật vật không chịu nổi?

Giờ này khắc này, bọn hắn sớm đã lau mắt mà nhìn tên thiếu niên trước mắt.

Đồng thời, ai nấy đều kính nể đối với ánh mắt nhìn người của tông chủ.

Trang Chi Nghiêm gặp tất cả mọi người thống nhất nhận thua, cười nói:

- Tốt, tất cả mọi người đã nhận thua, vậy tỷ thí lần này chính là đệ tử Tử Hà cùng Thanh Trúc thắng được. Cửu chuyển Hóa Linh đan mà lão phu cất giữ rất nhiều năm sẽ ban thưởng cho hắn, tất cả mọi người không có ý kiến gì chứ?

Chúng phong chủ cùng tất cả trưởng lão mặc dù hâm mộ, lại đều trăm miệng một lời:

- Sở sư điệt lấy được là phải.

Trang Chi Nghiêm lấy ra một cái hộp gấm, nhìn về phía thiếu niên dưới đài, mặt mũi tràn đầy hiền lành nói:

- Phi Dương, cho ngươi.

Lạc Thanh Chu lập tức cúi đầu tiến lên, khom người tiếp trong tay, cung kính nói:

- Đa tạ lão tổ.

Trang Chi Nghiêm nhẹ gật đầu, nói:

- Tiếp tục cố gắng tu luyện, không thể lười biếng, càng không thể kiêu ngạo.

Lạc Thanh Chu cung kính nói:

- Vâng, lão tổ, đệ tử ghi nhớ trong lòng.

Trang Chi Nghiêm dừng một chút, ánh mắt uy nghiêm quét phía dưới một vòng, đột nhiên trầm giọng nói:

- Đêm nay trong đại điện này phát sinh bất cứ chuyện gì, đều không thể truyền ra ngoài. Đứng ở nơi này đều là võ giả mạnh nhất cùng võ giả trẻ tuổi có hi vọng nhất Lăng Tiêu tông ta. Nhưng lão phu vẫn phải cảnh cáo các ngươi một câu, nếu như chuyện đêm nay truyền ra ngoài, vô luận là ai truyền, sư phụ cùng đồ đệ, cùng một chỗ huỷ bỏ tu vi, trục xuất khỏi sư môn, vĩnh viễn không thể tiến vào.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters