Chương 1735: Cướp người (2)

Vừa nghe lời này, trong lòng mọi người đều run lên, hai mặt nhìn nhau.

Nghiêm trọng như vậy sao?

Trang Chi Nghiêm uy nghiêm nói:

- Tử Hà, Hữu Tử, Cửu Phong, chuyện này, các ngươi giám sát. Nếu có người truyền ra ngoài chuyện trong đại điện đêm nay, không chỉ có bọn hắn bị khu trục, các ngươi cũng sẽ bị phạt, có nghe rõ?

Ba người đều nghiêm túc nói:

- Vâng, sư thúc tổ!

Mấy tên đệ tử thân truyền đệ tử đứng ở phía sau cũng đều chăm chú cúi đầu, mặt mũi tràn đầy ngưng trọng cùng vẻ mặt kinh sợ.

Huỷ bỏ tu vi, khu trục ra khỏi tông môn, đối với võ giả bọn hắn mà nói, cả một đời coi như xong, còn thống khổ hơn chết.

Cho nên chuyện phát sinh trong đại điện đêm nay, bọn hắn tự nhiên không dám nói một chữ.

Ánh mắt Trang Chi Nghiêm uy nghiêm, lại quét một vòng, ngữ khí chậm dần nói:

- Tốt, đêm nay hội nghị đến đây thôi, đều lui ra đi. Mấy ngày nữa, ta sẽ đích thân đi chỉ điểm mấy tên đệ tử, về phần là ai, hiện tại không nói.

Đám người lập tức khom người cáo lui.

Tử Hà tiên tử vung tay áo, thu kết giới bốn phía trong phòng.

Lúc này, người bên trên hành lang mới có thể nghe rõ âm thanh trong đại điện.

- Tử Hà, Thanh Trúc, các ngươi tạm thời lưu lại, ta có lời nói với các ngươi.

Trang Chi Nghiêm đột nhiên lại mở miệng.

Tử Hà tiên tử cùng Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn nhau, đều dừng bước.

Lạc Thanh Chu tiến đến bên cạnh Lệnh Hồ Thanh Trúc, thấp giọng nói:

- Sư thúc, vậy tự ta đi về trước? Ta còn muốn bế quan tu luyện.

Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng nhìn hắn một cái, thấp giọng nói:

- Chờ ta tại giao lộ Kiếm Phong.

Lạc Thanh Chu không dám lại nói, nói:

- Nha.

Lập tức chắp tay cung kính nói:

- Lão tổ, sư phụ, đệ tử trước hết lui xuống.

Tử Hà tiên tử mỉm cười, nhẹ gật đầu.

Trang Chi Nghiêm thì lấp lóe ánh mắt, không nói gì, thẳng đến bóng lưng của hắn biến mất ở quảng trường bên ngoài, mới lên tiếng nói:

- Tử Hà, Thanh Trúc, ta để các ngươi lưu lại, là có một chuyện muốn nói cho các ngươi. Bất quá, chuyện này liên quan trọng đại, các ngươi nghe xong không thể lại nói với bất cứ người nào, các ngươi có thể đáp ứng không?

Tử Hà tiên tử tựa hồ đã đoán được cái gì, cúi đầu nói:

- Sư thúc tổ yên tâm, Tử Hà tuyệt sẽ không nói cho những người khác.

Lệnh Hồ Thanh Trúc cũng nhẹ gật đầu, trên mặt lộ ra một tia nghi hoặc.

Trang Chi Nghiêm lại trầm mặc chỉ chốc lát, đột nhiên lại nói:

- Được rồi, chuyện này vẫn là không nói cho các ngươi. Sư thúc tổ có chuyện muốn thương lượng với các ngươi một chút.

Hai người nghe vậy giật mình, cung kính nói:

- Sư thúc tổ, mời nói.

Trang Chi Nghiêm nhìn hai người, ‘Khụ khụ’ một tiếng, nói:

- Là như vậy, các ngươi nhìn, sư thúc tổ cũng đã lớn tuổi, cần một người có thể tin được chiếu cố và làm bạn, mà sư thúc tổ lẻ loi hiu quạnh cả một đời, ngay cả quan môn đệ tử cũng không có. Cho nên sư thúc tổ muốn thương lượng các ngươi một chút, nhìn các ngươi có thể cho sư thúc tổ tìm một đệ tử đáng tin?

Vừa nghe lời này, Tử Hà tiên tử cùng Lệnh Hồ Thanh Trúc đều sững sờ, trong lòng đột nhiên đều ẩn ẩn cảm thấy có chút không ổn.

Trang Chi Nghiêm gặp hai người đều không nói lời nào, đành phải lại ‘Khụ khụ’ một tiếng, nói thẳng:

- Tốt thôi, vậy ta nói thật. Người một nhà, làm gì quanh co lòng vòng? Là như vậy, ta và đệ tử Phi Dương của các ngươi mới quen đã thân, ta cảm thấy rất hợp với hắn, ta vừa nhìn thấy hắn đã nghĩ tới ta lúc còn trẻ, cho nên, ta muốn thu hắn làm ta quan môn đệ tử. Các ngươi nhìn.... Có thể nhường hắn cho lão nhân lẻ loi hiu quạnh không người làm bạn đáng thương như ta không?

Tử Hà tiên tử: - .....

Lệnh Hồ Thanh Trúc: - ...

Giao lộ Kiếm Phong.

Lạc Thanh Chu đứng dưới tàng cây chờ đợi Lệnh Hồ Thanh Trúc.

Hắn thuận tiện lấy ra bảo điệp đưa tin, gửi đi một tin nhắn cho Nguyệt tỷ tỷ, hỏi thăm chuyện cửu chuyển Hóa Linh đan.

【 Nguyệt tỷ tỷ, ngươi nghe nói qua cửu chuyển Hóa Linh đan không? Có thể cùng ăn với viên Hóa Linh đan mà ngươi cho không? 】

Vừa ấn gửi tin nhắn, không nghĩ tới rất nhanh đã có tin nhắn trả lời lại.

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Có thể, hiệu quả là một nửa Hóa Linh đan】

Trong lòng Lạc Thanh Chu âm thầm kinh ngạc.

Không nghĩ tới nhiều hơn hai thứ, hiệu quả thế mà yếu đi một nửa.

Đồng thời, hắn càng thêm cảm giác Nguyệt tỷ tỷ cao thâm mạt trắc.

Hắn lại hỏi: 【 Nguyệt tỷ tỷ, cùng ăn hai viên, sẽ có vấn đề gì hay không? Hiệu quả sẽ tốt hơn sao? Hay là nói, ăn trước một viên trong đó? 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Cùng dùng hai viên đi. Trong cơ thể của mỗi Đại Võ Sư cũng chỉ có một lần phản ứng đối với Hóa Linh đan, tách ra ăn, một viên trong đó không có hiệu quả gì 】

Lạc Thanh Chu: 【 Thì ra là thế, tạ ơn Nguyệt tỷ tỷ, đêm nay sau khi ta phục dụng xong liền bế quan 】

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters