- Chuyện liên quan tới cùng Tiên Vân các thông gia. Vừa rồi sư thúc tổ lên tiếng, nói lấy bản lãnh của ngươi, hoàn toàn có thể câu dẫn Thánh nữ Tiên Vân các kia tới, sau đó... Ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Lời sư thúc tổ nói chính là câu dẫn, cũng không phải ta nói.
Lạc Thanh Chu: - .....
Lệnh Hồ Thanh Trúc tiếp tục nói:
- Sư thúc tổ bảo ngươi chinh phục Thánh nữ kia, để nàng thân ở Tiên Vân các, lòng ở Lăng Tiêu tông chúng ta.
Lạc Thanh Chu lập tức nói:
- Sư thúc, chuyện này ta không phải đã từ chối rồi sao?
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Ngươi đã từ chối, nhưng ngươi là đệ tử của tông môn, ngươi hẳn hiểu rõ, cái gì gọi là đại nghĩa, cái gì gọi là trách nhiệm. Tông môn cho ngươi công pháp, cho ngươi tài nguyên tu luyện, sẽ còn liều lĩnh che chở ngươi, thậm chí sẽ che chở người nhà của ngươi. Sở Phi Dương, chẳng lẽ ngươi không lấy ra bất luận cái gì hồi báo sao?
Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:
- Sư thúc, ta có thể dùng những phương pháp khác hồi báo, không nhất định phải dùng thông gia?
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Ta chỉ nói lại những lời của sư thúc tổ cho ngươi mà thôi, sư thúc tổ cũng chỉ đề nghị, cũng không có bức bách ngươi. Nếu như ngươi thực sự không nguyện ý, quên đi.
Dừng một chút, nàng lại nói:
- Sở Phi Dương, hảo hảo tu luyện, sư thúc tổ rất xem trọng ngươi. Về sau có khó khăn gì, có thể trực tiếp nói với ta. Cho dù giết người phóng hỏa, Lăng Tiêu tông chúng ta cũng sẽ che chở ngươi. Đương nhiên, không thể tùy tiện giết người phóng hỏa, không thể phản quốc, không thể tham gia đấu tranh chính trị, cũng không thể sát hại người hoàng gia. Chúng ta muốn đệ tử, không chỉ có thiên phú tu luyện ưu tú, còn cần có nhân phẩm nhất định.
- Tông chủ nói, nhân phẩm của ngươi còn đang ở trong giai đoạn khảo hạch. Cho nên, về sau gặp được chuyện gì, đều muốn nghĩ lại cho kỹ.
Lạc Thanh Chu không tiếp tục nhiều lời.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lại nhìn hắn một chút, tiếp tục đi đến phía trước, nói:
- Đi ta nơi đó, hay là...
Lạc Thanh Chu nói:
- Đa tạ sư thúc, ta về động phủ mình thì hơn.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Nếu như ngươi muốn phục dụng cửu chuyển Hóa Linh đan bế quan, tốt nhất cần phải có người trông coi ngươi. Nếu như một mình ngươi ở trong động phủ, vạn nhất bị người quấy rầy, hoặc vạn nhất xảy ra sai lầm, làm sao bây giờ?
Lạc Thanh Chu nghe vậy, do dự một chút, còn chưa nói chuyện, Lệnh Hồ Thanh Trúc lại nói:
- Động phủ của ta rất lớn, bên trong có ba thạch thất, bên ngoài có thiết trí kết giới, ngươi ở bên trong vô luận làm ra động tĩnh bao lớn, cũng sẽ không truyền đến phía ngoài. Ta có thể ở bên ngoài thạch thất trông coi ngươi, nếu ngươi xảy ra vấn đề, ta có thể bất cứ lúc nào cứu trợ.
Lạc Thanh Chu nghe nàng nói như vậy, không do dự nữa, nói:
- Sư thúc, vậy làm phiền ngươi.
Lệnh Hồ Thanh Trúc không nói gì thêm, mang theo hắn, trực tiếp đi về phía động phủ của mình.
Đêm tối như mực.
Bên trên Kiếm Phong không có treo bất kỳ đèn lồng gì.
Ánh trăng trên đỉnh đầu cũng lạnh lùng, ảm đạm không ánh sáng, giống như vừa tỉnh ngủ, vẫn như cũ còn đang buồn ngủ.
Hai người một trước một sau, đi trên đường nhỏ gập ghềnh.
Sườn núi có gió thổi tới, Lệnh Hồ Thanh Trúc áo xanh bồng bềnh, tóc dài chập chờn, lộ ra cây tiêu ngọc xanh biếc ở giữa bờ eo nhỏ nhắn.
Lạc Thanh Chu đánh vỡ trầm mặc nói:
- Sư thúc, ngươi rất thích thổi tiêu sao?
Lệnh Hồ Thanh Trúc dừng một chút, nói:
- Không thích.
Lạc Thanh Chu nói:
- Thế nhưng ta mỗi lần nhìn thấy ngươi, ngươi cũng đang thổi tiêu.
Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, nói:
- Ta thổi không phải tiêu, mà là tâm tình.
Lạc Thanh Chu lập tức vuốt mông ngựa nói:
- Văn thải của sư thúc thật hay.
Lệnh Hồ Thanh Trúc không tiếp tục để ý đến hắn.
Lạc Thanh Chu nói:
- Nếu như sư thúc thích thổi tiêu, ta chỗ này có một ít khúc phổ, có thể đưa cho sư thúc.
Lệnh Hồ Thanh Trúc thản nhiên nói:
- Không cần.
Lạc Thanh Chu nhún vai một cái nói:
- Vậy coi như ta không có nói.
Lúc sắp đến động phủ, Lệnh Hồ Thanh Trúc dừng bước lại, nhìn hắn nói:
- Nếu như ngươi muốn báo đáp ta, chờ ngươi tu luyện xong, liền bồi ta luyện hắc bạch song kiếm đi. Sẽ không trì hoãn quá nhiều thời gian của ngươi, hai ngày là đủ rồi, có thể chứ?
Lạc Thanh Chu lập tức nói:
- Tốt, ta đáp ứng sư thúc.
Lệnh Hồ Thanh Trúc mở ra cửa động, mang theo hắn đi vào, xuyên qua thông đạo, ngoặt vào một gian thạch thất bên trong.
Trong thạch thất rất rộng rãi.
Đỉnh chóp khảm nạm Nguyệt Quang thạch, bên trong nơi hẻo lánh đặt một giường đá, trên giường đá đặt một cái bồ đoàn.
Cái khác cũng không có.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Nơi này có thể chứ?
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua, gật đầu nói:
- Có thể, ta chỉ cần một địa phương yên lặng không người quấy rầy là được rồi.