Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Ngươi nhìn còn cần cái gì, ta giúp ngươi chuẩn bị.
Lạc Thanh Chu nói:
- Đa tạ sư thúc, không cần cái gì.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lại nhìn thoáng qua thạch thất, nói:
- Vậy ngươi tu luyện đi, có việc gọi ta, ta ở bên ngoài.
Dứt lời, đi ra ngoài.
Cửa đá ra vào bắt đầu chậm rãi đóng lại.
Lạc Thanh Chu lại ở trong thạch thất nhìn một vòng, đi đến trước giường đá, ngồi ở phía trên bồ đoàn, sau đó lấy ra Hóa Linh đan mà Nguyệt tỷ tỷ giúp hắn luyện chế, cùng cửu chuyển Hóa Linh đan vừa rồi được lão tổ cho hắn.
Hắn hít sâu một hơi, tĩnh tâm ngưng thần, đang muốn cùng một chỗ phục dụng, bảo điệp đưa tin trên người đột nhiên chấn động một chút.
Hắn vội vàng đem ra, định thần nhìn lại, là Nguyệt tỷ tỷ gửi tới: 【 Phục dụng chưa? Chiếu hoàn cảnh bốn phía ngươi một chút 】
Lạc Thanh Chu không có suy nghĩ nhiều, lập tức nâng lên bảo điệp đưa tin, chụp toàn bộ thạch thất một vòng, gửi đi, nói: 【 Nguyệt tỷ tỷ, vừa chuẩn bị phục dụng 】
Tin tức rất nhanh nhắn tới: 【 Bên ngoài có ai không? 】
Lạc Thanh Chu: 【 Có, sư thúc giúp ta canh giữ ở bên ngoài, phòng ngừa có người quấy rầy, phòng ngừa ta có chuyện gì ngoài ý muốn 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Nữ? 】
Lạc Thanh Chu: 【 Ừm, bất quá Nguyệt tỷ tỷ yên tâm, cửa đá ra vào đã đóng lại, sư thúc ở bên ngoài, chỉ cần ta không gọi nàng, nàng sẽ không đi vào quấy rầy ta 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Vì sao không tìm nam nhân? 】
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, trả lời: 【 Sư thúc ta không quen nam nhân, mà lại là sư thúc nhà ta, sư phụ và người nơi này, đều là nữ 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 A 】
Lạc Thanh Chu đột nhiên có chút hối hận tin nhắn mới gửi vừa rồi, vội vàng giải thích: 【 Nguyệt tỷ tỷ, không phải như ngươi nghĩ. Quan hệ giữa ta cùng với các nàng đều trong sạch, mà bên cạnh ta đều là nữ tử, cũng không phải ta nguyện ý, càng không phải ta cố ý, hoàn toàn là trùng hợp, ta cũng không muốn 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Không cần giảo biện 】
Lạc Thanh Chu: -...
Trước đó Nguyệt tỷ tỷ nói chính là ‘Không cần giải thích’, hiện tại trực tiếp dùng ‘Không cần giảo biện’, bởi vậy có thể thấy được ấn tượng đối với hắn đã rơi xuống đáy cốc.
Lạc Thanh Chu: 【 Nguyệt tỷ tỷ, ta không có giảo biện, ta nói đều là lời nói thật. Ta muốn tu luyện, chờ sau khi ta trở về lại giải thích với ngươi 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Không cần, không quan hệ với ta 】
Lạc Thanh Chu nhìn dòng tin nhắn này, do dự một chút, trả lời: 【 Không, Nguyệt tỷ tỷ, ta nhất định phải giải thích với ngươi, ta không muốn ngươi hiểu lầm 】
Đối phương không tiếp tục trả lời.
Lạc Thanh Chu nhìn một dòng tin nhắn cuối cùng nàng gửi tới, đột nhiên có chút thất hồn lạc phách, đang muốn đáp lại, bên ngoài cửa đá đột nhiên truyền đến tiếng hỏi của Lệnh Hồ Thanh Trúc:
- Bắt đầu chưa?
Lạc Thanh Chu thu hồi bảo điệp đưa tin, nói:
- Còn không có, sư thúc, có chuyện gì sao?
Lệnh Hồ Thanh Trúc tựa hồ do dự một chút, vẫn mở miệng nói:
- Vừa rồi tông chủ truyền đến tin tức, bảo ngày mai vị thánh nữ kia của Tiên Vân các sẽ đến, Các chủ Tiên Vân các cũng tới.
Lạc Thanh Chu nghe vậy, cau mày nói:
- Sau đó thì sao? Ta đêm nay không tu luyện, uổng phí hết một đêm hoặc thời gian một ngày chờ các nàng?
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Ta chỉ nói với ngươi một tiếng. Tông chủ nói, nếu như ngươi thực sự không muốn gặp, vậy không gặp, an tâm tu luyện là được.
Lạc Thanh Chu nói:
- Sư thúc, ta ở dưới núi còn có chuyện quan trọng hơn đang chờ. Ta lần này lên núi, cũng là bốc lên rất lớn nguy hiểm, thiếu ân tình rất lớn mới có thể ra cửa. Ta không có khả năng bởi vì một người ta chưa từng thấy qua, mà lãng phí thời gian cùng tinh lực. Ta biết, ta thân là đệ tử tông môn, có trách nhiệm đi gặp nàng, nhưng bây giờ ta thật không có thời gian, cũng không có tâm tình. Nếu như ta làm xong những chuyện kia, vô luận tông môn để cho ta làm cái gì, ta đều nguyện ý, tuyệt không chối từ.
Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, nói:
- Ta đã biết, ngươi hảo hảo tu luyện, ta sẽ không lại tới quấy rầy ngươi.
Lạc Thanh Chu nói:
- Đa tạ sư thúc.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lại nói:
- Nếu như đói bụng, nói với ta, ta nấu cơm cho ngươi. Ngươi còn chưa đến Tích Cốc, không thể bị đói.
Lạc Thanh Chu ngơ ngác một chút, nói:
- Ừm, đa tạ sư thúc.
Lệnh Hồ Thanh Trúc không nói gì thêm, im ắng rời đi.
Lạc Thanh Chu giật mình, đang muốn tĩnh tâm ngưng thần, bảo điệp đưa tin trên người đột nhiên lại chấn động một chút.
Hắn lấy ra nhìn thoáng qua.
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Hảo hảo tu luyện, không nên suy nghĩ nhiều, ta chờ ngươi 】
- Ô ....
Ngoài động phủ, tiếng tiêu chợt nổi lên.
Ánh trăng thanh lãnh, gió lạnh lạnh thấu xương. Lệnh Hồ Thanh Trúc một bộ áo xanh đứng tại vách đá, tóc xanh bay múa, tay áo bồng bềnh.