Chương 1740: Thánh nữ (2)

- Đoán chừng là ở bên trong tu luyện.

- Thật hâm mộ, sư phụ đối với Sở sư đệ quá tốt đi, không chỉ cùng hắn một chỗ luyện kiếm, lại còn để hắn tu luyện trong động phủ của mình, còn bản thân tự giúp hắn trông coi đây.

- Không biết tối hôm qua ở trong đại điện xảy ra chuyện gì? Ta hôm nay gặp Lâm sư huynh Bắc Vọng phong, hỏi thăm một chút, hắn giữ kín như bưng, cũng không nói gì.

Hai người thấp giọng nói chuyện.

Trong thạch thất trong động, Lạc Thanh Chu vẫn như cũ ở vào bên trong một loại cảnh giới huyền diệu mà vong ngã, đang yên lặng tu luyện.

Chủ phong, bên trong điện đãi khách.

Tử Hà tiên tử một bộ váy đỏ, ngồi ở phía trên chủ vị, đang trò chuyện cùng một mỹ phụ trẻ tuổi người mặc váy tím, tư thái ưu nhã.

Mà bên cạnh mỹ phụ có một thiếu nữ người mặc váy trắng, dáng người yểu điệu đang đứng.

Trên mặt thiếu nữ kia mang theo một tấm màn che mặt thật mỏng, lông mi dài cong vút, hai con ngươi thanh tịnh mà thâm thúy, sau lưng có tóc dài tới eo, khí chất thanh lệ thoát tục, giống như một đóa Tuyết Liên Hoa nở rộ bên trên băng sơn, trắng noãn cao nhã, không nhiễm trần thế.

Mỹ phụ trẻ tuổi chính là Các chủ đương nhiệm của Tiên Vân các La Thường.

Mà thiếu nữ bên cạnh nàng chính là Thánh nữ Tiên Vân các, gọi Lưu Ly, được xưng là Lưu Ly tiên tử.

Hôm nay các nàng đến, tự nhiên là vì chuyện thông gia.

Trên mặt La Thường mang theo ý cười làm cho người như tắm trong gió xuân, nói:

- Tử Hà, nghe nói vị sư thúc tổ kia của các ngươi hôm qua xuất quan, không biết tu vi ra sao?

Trên mặt Tử Hà tiên tử mang theo ý cười lễ phép, nói:

- Ta cũng không biết, tu vi của sư thúc tổ từ trước đến nay cũng không có tiết lộ qua cho chúng ta.

Trong mắt La Thường lóe lên tia sáng, nói:

- Thật sao? Trăm năm trước, tu vi của Trang tiền bối đã đã đến Tông sư cảnh, chỉ sợ hiện tại còn lợi hại hơn?

Tử Hà tiên tử cười nói:

- La di cũng biết, võ giả tu luyện, càng đi về phía sau, càng khó đột phá. Đặc biệt là cảnh giới Tông sư, mỗi khi tiến lên trước một bước, đều muôn vàn khó khăn. Đúng rồi, Lạc tiền bối của Tiên Vân các La di còn không có xuất quan sao? Đoán chừng cảnh giới bây giờ đã đến Đại Tông Sư?

La Thường cười nói:

- Nào có dễ dàng đột phá đến Đại Tông Sư, chỉ sợ còn hơi sớm.

Hai người nói bóng nói gió, hàn huyên một hồi chuyện tông môn của mỗi người, chủ đề rất nhanh quay lại việc hai nhà thông gia.

La Thường hỏi:

- Tử Hà, ngươi nói với ta lời nói thật đi, đến cùng là ngươi không đồng ý, hay là các trưởng lão khác không đồng ý, lại hoặc là Trang tiền bối không đồng ý?

Tử Hà tiên tử thở dài một hơi, nói:

- La di, ta thật không có lừa ngươi, ta đương nhiên đồng ý, các trưởng lão khác của Lăng Tiêu tông cũng đồng ý, về phần sư thúc tổ, cũng không có bất kỳ ý kiến gì. Chủ yếu là, đệ tử kia của ta không đồng ý.

La Thường nhíu nhíu mày lại, nói:

- Cũng bởi vì hắn đã thành thân rồi?

Tử Hà tiên tử gật đầu nói:

- Ta lần trước hỏi hắn, hắn thật sự nói như thế. Hắn nói trong nhà hắn đã có nương tử, thân phận của Thánh nữ quý tông quá cao quý, nếu như thành thân với hắn, hắn sợ sẽ ủy khuất nương tử trong nhà hắn.

La Thường hỏi:

- Vậy ngươi có biết, nương tử nhà hắn là người phương nào, có bối cảnh gì?

Tử Hà tiên tử suy nghĩ một chút, nói:

- Hẳn là một nữ tử bình thường.

La Thường nghe vậy cười nói:

- Nếu như thế, vậy hắn còn có gì do dự. Chẳng lẽ hắn cảm thấy, Lưu Ly nhà ta sẽ khi dễ một nữ tử nhu nhược bình thường hay sao?

Tử Hà tiên tử nhìn thiếu nữ sau lưng nàng một chút, cười cười, nói:

- Thân phận Thánh nữ không thể coi thường, nếu quả thật cùng hắn thành thân, nương tử trong nhà hắn tự nhiên sẽ tự ti cùng hoảng hốt, đoán chừng hắn không muốn để cho nương tử hắn thương tâm cùng khổ sở. Mà La di, Thánh nữ nhà ngươi nếu thành thân với hắn, khẳng định phải làm chính thê, tên đệ tử kia của ta trọng tình trọng nghĩa, hẳn sẽ không nguyện ý để vị chính thê kia chịu ủy khuất.

La Thường lập tức cười lạnh một tiếng, nói:

- Người làm đại sự, không câu nệ nhi nữ tình trường. Hắn đã trở thành đệ tử của ngươi thì nên rõ ràng trách nhiệm của mình. Vì một nữ tử bình thường mà thoái thác mối hôn sự với chúng ta, đáng giá không?

Tử Hà tiên tử lại thở dài một hơi, nói:

- Ta cũng khuyên hắn như thế, thế nhưng hắn không nghe, ta cũng không có cách nào.

La Thường cau mày nói:

- Ngươi là sư tôn của hắn, lại là tông chủ Lăng Tiêu tông, lời của ngươi nói, hắn cũng dám không nghe?

Tử Hà tiên tử một mặt bất đắc dĩ, nói:

- La di, ta thật không có lừa ngươi.

La Thường lập tức hừ lạnh một tiếng, nói:

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters