Chương 1741: Thánh nữ (3)

- Tử Hà, không phải ta nói ngươi, ngươi làm tông chủ, nên bá khí cùng quả quyết một chút. Loại đệ tử không nghe lời này, còn muốn hắn làm gì? Một lần nữa lại tìm một tên khác đi.

Tử Hà tiên tử nói:

- Thế nhưng, sư thúc tổ nhà ta rất thích hắn.

Vừa nghe lời này, thần sắc La Thường lập tức cứng lại, nhìn nàng nói:

- Trang tiền bối thích hắn? Là bởi vì thiên phú của hắn? Có biết thể chất của hắn là phẩm cấp nào không?

Tử Hà tiên tử thở dài nói:

- Sư thúc tổ hẳn là biết, nhưng hắn không có nói cho chúng ta biết, cũng không cho phép chính chúng ta kiểm tra.

La Thường nghe xong, trong mắt lộ ra một tia kinh nghi bất định.

Trong đại điện, lâm vào trầm mặc ngắn ngủi.

Lúc này, thiếu nữ đứng bên cạnh nàng đột nhiên nhẹ giọng mở miệng nói:

- Tử Hà tiền bối, ta có thể gặp hắn một lần không?

Tử Hà tiên tử còn chưa trả lời, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng nói băng lãnh:

- Không thể.

Ánh mắt của ba người đều nhìn về phía cửa ra vào.

Lệnh Hồ Thanh Trúc một bộ áo xanh từ bên ngoài đi vào, mặt không thay đổi chắp tay nói:

- Gặp qua La tông chủ.

La Thường nhìn nàng một cái, cười nói:

- Là Thanh Trúc à, ngươi vừa rồi vì cái gì nói không thể? Chẳng lẽ Lưu Ly nhà ta ngay cả gặp hắn một lần đều không được sao?

Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:

- Hắn đang bế quan tu luyện, không thể bị quấy rầy.

- Bế quan tu luyện?

La Thường nghe vậy giật mình, lập tức cười nói:

- Nghe nói, hắn lần trước tham gia thi đấu ngoại môn Lăng Tiêu tông, mới là Võ Sư trung kỳ? Hôm nay bế quan, là muốn xung kích cảnh giới Đại Võ Sư?

Lệnh Hồ Thanh Trúc thản nhiên nói:

- Có lẽ vậy.

Tử Hà tiên tử lại cười nói:

- La di, Phi Dương sớm đã đột phá cảnh giới Đại Võ Sư, lần bế quan này, đoán chừng là đang trùng kích cảnh giới Đại Võ Sư trung kỳ.

- Ồ?

Trên mặt La Thường lộ ra một vòng kinh ngạc, gật đầu nói:

- Xem ra thiên phú không tồi.

Tử Hà tiên tử cười nói:

- So với Thánh nữ, khẳng định không bằng. Nghe nói Thánh nữ hiện tại đã là cảnh giới Đại Võ Sư trung kỳ?

La Thường cười nói:

- Hai ngày trước đã đột phá hậu kỳ.

Vừa nghe lời này, nụ cười trên mặt Tử Hà tiên tử có chút thu vào.

Lệnh Hồ Thanh Trúc cũng sáng mắt lên, nhìn về phía thiếu nữ bên cạnh nàng.

Lưu Ly chắp tay nói:

- Vị này là Kiếm Phong Lệnh Hồ tiền bối? Không biết Sở sư huynh bế quan tu luyện, cần bao lâu?

Lệnh Hồ Thanh Trúc nghe vậy dừng một chút, nói:

- Ta cũng không biết.

Lưu Ly nói khẽ:

- Không sao, vãn bối ở chỗ này chờ hắn là được.

Lệnh Hồ Thanh Trúc có chút nhíu mày.

Tử Hà tiên tử cười nói:

- Lưu Ly, vậy ngươi ở lại chỗ này đi. Vừa hay niên thí của chúng ta cũng sắp bắt đầu, miễn cho ngươi đến lúc đó lại đến thì bôn ba.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn nàng một cái.

Lưu Ly cung kính nói:

- Đa tạ tiền bối.

La Thường ở một bên đột nhiên lại ‘khụ khụ’ một tiếng, nói:

- Tử Hà, ta thật vất vả đi ra một lần, dù sao tông môn không có chuyện gì làm, cũng có các trưởng lão khác hỗ trợ nhìn, ta cũng muốn ở chỗ này chơi nhiều thêm mấy ngày, ngươi xem có thể chứ?

Tử Hà tiên tử mỉm cười, nói:

- La di có thể lưu tại bỉ tông làm khách, vinh hạnh đến cực điểm.

La Thường rất vui vẻ.

Mấy người lại hàn huyên một hồi, Tử Hà tiên tử đột nhiên nói:

- Thanh Trúc, ngươi mang Lưu Ly đi đến phong của ngươi ở lại đi, nhớ kỹ tìm một động phủ thật tốt cho nàng, không thể lãnh đạm.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nghe vậy giật mình, lại nhìn nàng một chút, không có hỏi nhiều, nói:

- Vâng, tông chủ.

Tử Hà tiên tử nói:

- Các ngươi đi thôi, ta cùng La di còn có một số chủ đề riêng tư muốn trò chuyện.

Lệnh Hồ Thanh Trúc không nói gì thêm, nhìn thiếu nữ kia một chút, đi ra đại điện.

Lưu Ly cung kính nói:

- Sư phụ, đệ tử đi trước.

La Thường gật đầu nói:

- Đi thôi, nhớ kỹ, đến lúc đó nhìn thấy thiếu niên kia, hảo hảo hỏi rõ ràng là được, không được động thủ thì tận lực không nên động thủ.

Vừa nghe lời này, Tử Hà tiên tử cùng Lệnh Hồ Thanh Trúc, đều nhìn về nàng.

Lưu Ly cúi đầu nói:

- Vâng, sư phụ.

La Thường cười nói:

- Tử Hà, chớ khẩn trương, ta không có ý gì khác, luận bàn giữa các đệ tử mà thôi, bọn hắn nếu nguyện ý, cứ để bọn hắn luận bàn một chút là được.

Tử Hà tiên tử cười nói:

- Ta không có ý kiến.

Lệnh Hồ Thanh Trúc lãnh khốc đi ra đại điện.

Lưu Ly một bộ áo trắng, đi theo sau lưng.

Hai người một trước một sau, đi về phía Kiếm Phong.

Trên đường đi, hai người cũng không có mở miệng nói chuyện.

Thẳng đến khi lên kiếm phong, Lưu Ly mới nhẹ giọng mở miệng nói:

- Lệnh Hồ tiền bối, vãn bối gần đây cũng đang tu kiếm, có thể lĩnh giáo ngài mấy chiêu hay không?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters