Tin tức rất nhanh trả lời lại: 【 Trong nhà không sao đâu, đại ca ngươi cũng không trở về nữa, yên tâm đi. Bất quá ta vẫn có một chuyện phải nói cho ngươi, hi vọng ngươi nghe xong đừng thương tâm 】
Trong lòng Lạc Thanh Chu xiết chặt, lập tức nói: 【 Quận chúa, ngươi nói 】
Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Tối hôm qua ta cùng Vi Mặc nhà ngươi uyên ương nghịch nước, còn ngủ cùng nhau, còn hôn nàng, sau đó ta phát hiện, ta giống như thích nàng, nàng giống như cũng thích ta. Chúng ta đều không thích ngươi, ngươi thương tâm không? 】
Lạc Thanh Chu: 【 Chúc các ngươi hạnh phúc 】
Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Ha ha, đúng rồi, ngươi không phải đang bế quan tu luyện sao? Làm sao có thời gian nói chuyện phiếm? 】
Lạc Thanh Chu: 【 Nghỉ ngơi một hồi, quận chúa, chú ý trong nhà, có biến lập tức nói với ta, ta rất nhanh sẽ chạy trở về 】
Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Biết, có ta ở đây, ngươi cứ yên tâm đi, ta sẽ không để cho người xấu tổn thương Vi Mặc nhà ta 】
Lạc Thanh Chu: 【 Không nói, ta muốn tu luyện 】
Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Nói ngươi nhớ ta 】
Lạc Thanh Chu: 【 Ta nhớ ngươi lắm 】
Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Nhớ ta chỗ nào? 】
Lạc Thanh Chu: 【 Chỗ nào đều nhớ 】
Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Ngao ô, cắn ngươi 】
Lạc Thanh Chu: 【 Ngao ô, cũng cắn ngươi 】
Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Đừng quên, trước ngươi hứa với ta, sau khi trở về, lập tức thực hiện! 】
Lạc Thanh Chu: 【 Ừm, nhất định 】
Nếu như quận chúa bây giờ ở nơi này liền tốt, vậy hắn không có bất kỳ cố kỵ cùng do dự nào.
Bởi vì hắn cùng quận chúa có tình cảm.
Còn có, quận chúa đạt được Tần nhị tiểu thư nhà hắn tán thành.
Long nhi tuy tốt, nhưng cũng không có hai điểm này.
Cho nên, đến khi tối hậu quan đầu, hắn vẫn không hạ thủ được.
Bởi vì hắn không biết nên như thế nào sẽ bàn giao cho mình, bàn giao với nhị tiểu thư, bàn giao với Thiền Thiền, bàn giao đối với những người khác.
Còn tốt, bộ quan tài hàn băng ngàn năm này giải quyết vấn đề của hắn.
Nhìn Hoa Cốt bên cạnh giống như ngủ thiếp đi, ngửi ngửi khí tức thơm ngọt trên người nàng, hắn giống như nghĩ tới lần đầu tiên nhìn thấy nàng, cùng một màn nàng cận kề cái chết cũng phải bảo trì trong sạch bản thân cho hắn đêm đó.
Nếu như là nàng, đương nhiên cũng có thể.
Bởi vì hắn lúc trước đã thỏa hiệp, mà nhị tiểu thư cũng đã đồng ý.
Đáng tiếc...
Hắn nhắm mắt lại, ánh mắt lần nữa nhìn về phía tiểu Hỏa Hồ trong nhẫn chứa đồ.
- A?
Trong lòng hắn đột nhiên khẽ động, con mắt chăm chú nhìn chằm chằm tiểu Hỏa Hồ bên trong.
Đồng thời, hai bé thỏ trắng Đại Bảo cùng Nhị Bảo, cũng một trái một phải, mặt mũi tràn đầy nghi hoặc mà nhìn chằm chằm vào tiểu Hỏa Hồ trước mặt bọn chúng.
Tiểu Hỏa Hồ ngồi xổm ở trên đồng cỏ, hai con ngươi trợn to, trong con ngươi tràn đầy hoảng sợ cùng mờ mịt, tựa hồ không biết xảy ra chuyện gì.
Đại Bảo đột nhiên tiến lên cho nó một móng vuốt, trực tiếp đập nó nằm trên đất.
Nó trợn to hai mắt, ngơ ngác gục ở chỗ này, thân thể run lẩy bẩy, hoàn toàn không có khí thế hung ác táo bạo giống trước đó.
Đại Bảo nghiêng đầu, nghi hoặc nhìn nàng một hồi, đột nhiên tiến đến phụ cận, muốn đi cắn lỗ tai của nó.
Lạc Thanh Chu lập tức quát to một tiếng: 【 Đại Bảo, ngậm miệng! 】
Đại Bảo đành phải ngừng lại.
Trong lòng Lạc Thanh Chu tựa hồ đoán được cái gì, vội vàng lấy tiểu Hỏa Hồ từ trong nhẫn chứa đồ ra, đặt ở bên cạnh nhục thân Hoa Cốt, kích động nói:
- Hoa Cốt cô nương, là ngươi sao? Ngươi đã tỉnh chưa?
Tiểu Hỏa Hồ trừng to mắt, nhìn chằm chằm nhục thân trước mặt, há to miệng, tựa hồ muốn nói chuyện, lại đột nhiên trợn trắng mắt lên, hôn mê bất tỉnh.
- Hoa Cốt cô nương...
Lạc Thanh Chu vội vàng lắc lắc thân thể tiểu Hỏa Hồ, nói:
- Đừng sợ, ta có việc phải nói cho ngươi, ngươi cũng chưa chết... Ngươi sở dĩ biến thành bộ dáng hiện tại...
Thân thể Tiểu Hỏa Hồ đột nhiên run lên, mở hai mắt ra, lập tức trừng mắt, vô ý thức nhe răng nanh.
- Ba!
Lạc Thanh Chu trực tiếp cho nó một bàn tay, lập tức bóp lấy cổ của nó, nói:
- Ngươi tỉnh nhanh như vậy làm gì?
Tiểu Hỏa Hồ trừng to mắt, tứ chi loạn động, một bộ dáng mờ mịt mà vô tội.
Lạc Thanh Chu thở dài một hơi, đành phải lại ném nó vào trong nhẫn chứa đồ.
Mà lúc này, Đại Bảo cùng Nhị Bảo thấy nó tiến đến, còn ở trên bụi cỏ một mặt hiếu kì cùng nghi hoặc nhìn nó, nó lại đột nhiên ‘Sưu’ một tiếng, nhào tới tập kích, một móng vuốt một tên, vậy mà trong nháy mắt đánh bay hai con thỏ ra ngoài.
Tiểu Hỏa Hồ Lập tức nhếch miệng cười gian một tiếng, xoay người chạy mất.
Đại Bảo cùng Nhị Bảo lập tức giận tím mặt, ‘Sưu’ một tiếng, đuổi theo.
Một hồ hai thỏ, một đỏ hai trắng, ngươi truy ta đuổi, rất mau đuổi theo đến dốc núi xa xa, biến mất dưới sườn núi.