Lạc Thanh Chu lại đưa mắt nhìn một hồi, thu hồi ánh mắt, nhìn về phía nhục thân thiếu nữ bên cạnh.
Trên mặt hắn lộ ra cảm xúc phức tạp, run lên một hồi, xuất ra bảo điệp đưa tin, gửi đi tin nhắn cho Nguyệt tỷ tỷ: 【 Nguyệt tỷ tỷ, vừa rồi Hoa Cốt giống như tỉnh, nhìn rất sợ hãi, bất quá chỉ kéo dài một hồi, lại hôn mê, có thể xảy ra chuyện hay không? 】
Tin nhắn rất nhanh trả lời lại: 【 Không sao đâu 】
Lạc Thanh Chu: 【 Bây giờ ta cảm giác thân thể tốt hơn nhiều, có thể đi về sao? Nhục thân ta còn đang ngồi ở trong động phủ, ta sợ không quá an toàn.
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Không phải có người giúp ngươi trông coi sao? 】
Lạc Thanh Chu: 【 Cảm giác không quá đáng tin cậy 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Tùy ngươi 】
Lạc Thanh Chu do dự một chút, lập tức thu hồi bảo điệp đưa tin, chui ra từ trong quan tài băng.
Long nhi đổi lại váy dài sa mỏng tuyết trắng, một đôi chân ngọc duyên dáng trần trụi, đang đứng ở bên ngoài, vểnh miệng nhỏ ngẩn người, gặp hắn đột nhiên đi ra, vội vàng dịu dàng nói:
- Công tử, Long nhi đã chuẩn bị xong, đồ cưới của Long nhi cũng đều đã chuẩn bị xong.
Lạc Thanh Chu có chút lúng túng nói:
- Long nhi cô nương, ta muốn….
Còn chưa nói xong, Long nhi lập tức nhào tới trong ngực của hắn, ôm thật chặt hắn, kích động nói:
- Công tử, ngươi rốt cục muốn, Long nhi cũng muốn...
- Không phải, Long nhi cô nương, ta nói là ta muốn trở về... ngô...
Không đợi hắn nói xong, Long nhi đột nhiên đẩy hắn té nhào trên mặt đất, lập tức cắn môi của hắn, ngăn chặn miệng của hắn….
Lúc chạng vạng tối, tuyết vẫn rơi như cũ.
Trước vách núi Kiếm Phong, gió lạnh lạnh thấu xương, mây mù lượn lờ.
Lệnh Hồ Thanh Trúc một bộ áo xanh, đứng một mình nơi đó.
Không biết qua bao lâu.
Thần sắc nàng đột nhiên khẽ động, cúi đầu nhìn lại, một cái bóng mờ từ trong mây mù hối hả bay ra, đứng ở trước mặt của nàng.
Lập tức lại lóe lên, bay vào trong động phủ.
Lệnh Hồ Thanh Trúc xoay người, tiến vào động phủ, đi tới trước thạch thất.
Nàng lại an tĩnh chờ đợi trong chốc lát, mới lên tiếng nói:
- Trở về rồi?
Bên trong truyền đến giọng nói của Lạc Thanh Chu:
- Trở về.
Lập tức lại run giọng nói:
- Sư thúc, quần của ta làm sao ướt? Ngươi đã làm cái gì Nhục Thân của ta rồi?
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh mặt nói:
- Ngươi không chỉ có quần ướt, toàn thân đều ướt.
Bên trong yên tĩnh một lát.
Lạc Thanh Chu nói:
- A, là mồ hôi....
- Kẹt kẹt...
Cửa đá từ từ mở ra.
Toàn thân Lạc Thanh Chu ướt đẫm đi ra, nói:
- Sư thúc, ta muốn tắm rửa. Còn có, ta đói bụng...
Lệnh Hồ Thanh Trúc híp híp con ngươi, nói:
- Ngươi vừa rồi thần hồn xuất khiếu, đi làm cái gì rồi?
Lạc Thanh Chu nói:
- Ra ngoài giải nhiệt, nếu không bản thân sẽ không chịu được.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Làm sao bớt nóng?
Lạc Thanh Chu một mặt bình tĩnh nói:
- Ngâm một hồi trong nước.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- Cũng không chỉ một hồi.
Lạc Thanh Chu xoa xoa mồ hôi trong cổ, nói:
- Sư thúc, ta muốn ra ngoài tắm rửa, thật khó chịu.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhíu nhíu mày, có chút chê hít hà mùi mồ hôi bẩn trên người hắn, đi qua một cái thông đạo bên trái, nói:
- Bên trong có bể tắm, đi tắm đi, tắm xong dùng cơm.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua bên trong, do dự nói:
- Sư thúc, đó là chỗ bình thường ngươi tắm rửa sao? Ta nên ra ngoài tắm đi, miễn cho làm bẩn bể tắm của ngươi.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh mặt nói:
- Ngươi đột phá chưa?
Lạc Thanh Chu lắc đầu.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng nói:
- Vậy thì không thể đi ra ngoài, năng lượng Hóa Linh đan hiện tại đang tràn ngập toàn thân của ngươi, bên ngoài gió tuyết đan xen, một khi lạnh nóng đột ngột, hiệu quả là năng lượng sẽ giảm bớt đi rất nhiều.
Lạc Thanh Chu nói:
- Thật?
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng thốt:
- Không tin ngươi có thể đi ra ngoài một chút.
Lạc Thanh Chu do dự một chút, nói:
- Vậy ta vẫn không nên đi ra, sư thúc, trên người của ta tất cả đều là mồ hôi cùng dơ bẩn, đen như mực, đến lúc đó nếu làm bẩn bể tắm của ngươi...
- Dông dài!
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh mặt đi vào thông đạo, ngoặt vào một thạch thất rộng rãi.
Chính giữa thạch thất là một bể tắm.
Trong hồ, nước suối ấm áp, sương mù mờ mịt.
Ở một bên bể tắm còn đặt hai rổ cánh hoa màu hồng cùng màu lam, hương hoa nhàn nhạt, lượng lờ trong toàn bộ thạch thất.
Lệnh Hồ Thanh Trúc phất tay áo một cái, cánh hoa bay múa, như Thiên Nữ Tán Hoa, bay xuống tiến vào bể tắm.
Nước sạch trong ao nổi lên từng điểm gợn sóng.
- Lề mề cái gì? Tiến vào!
Nàng xoay người, nhìn cửa ra vào, lạnh giọng ra lệnh.
- Nha.
Lạc Thanh Chu đáp ứng một tiếng, đi vào.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lại nhìn hắn một chút, đi đến cửa ra vào, lạnh lùng thốt:
- Nhớ rửa sạch sẽ một chút, ngươi rất thúi.