Chương 1748: Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân (1)

Mặt mũi Lạc Thanh Chu tràn đầy xấu hổ.

Tiếng bước chân rất nhanh đi xa ở bên ngoài thông đạo.

- Làm sao không có cửa đây?

Lạc Thanh Chu âm thầm trách móc, chuẩn bị cởi quần áo, nghĩ nghĩ, lại đi đến cửa ra vào, đầu nhô ra, nhìn thoáng qua bên ngoài, kết quả vừa xem xét, lập tức giật nảy mình.

Lệnh Hồ Thanh Trúc vậy mà vô thanh vô tức trốn ở bên cạnh, hắn vừa thò đầu ra, vừa rồi đối mặt với nàng, cùng nàng mắt lớn trừng mắt nhỏ, hai mặt nhìn nhau.

Không khí đột nhiên yên tĩnh.

Lạc Thanh Chu cứng một chút, nói:

- Sư thúc, ngươi... ngươi làm gì?

Hắn vừa rồi rõ ràng nghe được tiếng bước chân của nàng đã rời đi.

Lệnh Hồ Thanh Trúc không chút xấu hổ nào, vẫn như cũ lạnh mặt nói:

- Ta trở về muốn nhắc nhở ngươi, tắm rửa có thể, không được ở bên trong... đi tiểu.

Nói xong, gương mặt xinh đẹp lạnh lại, quay người rời đi.

Lạc Thanh Chu đứng ở cửa ra vào cứng lại một hồi, gặp nàng thật rời đi, mới trở về đến trước bể tắm, lập tức cởi y phục xuống, nhảy vào.

Mặc dù trong cơ thể vẫn như cũ khô nóng, nhưng nhiệt độ nước suối này vừa đủ, cũng sẽ không khiến cho hắn càng khó chịu hơn, mà tựa hồ còn thoải mái hơn trước đó.

Trong lòng hắn khẽ động, quyết định ở chỗ này thử một chút.

Có một cái băng ghế đá ở bên cạnh ao nước.

Hắn lập tức khoanh chân ngồi ở phía trên, nhắm mắt ngưng thần, vận chuyển nội công tâm pháp, chậm rãi thôi động cỗ khí nóng ở phần bụng, thông qua huyệt đạo tĩnh mạch vừa đi vừa về lưu động toàn thân, cọ rửa gột rửa, tiếp tục rèn luyện.

Trong bất tri bất giác, hắn lần nữa tiến vào loại cảnh giới huyền diệu mà vong ngã kia.

Chẳng biết lúc nào, cửa ra vào lặng lẽ nhô ra một cái đầu, con ngươi đen nhánh nhìn hắn chằm chằm trong chốc lát, lại rụt trở về.

Sau một lúc lâu, cái đầu kia lại ló ra.

Bầu trời ngoài động phủ đã đen kịt một màu.

Gió lạnh thấu xương thổi qua vách đá, bông tuyết vẫn đang im lặng bay lả tả.

Một thiếu nữ người mặc váy áo tuyết trắng, không biết từ chỗ nào mà đến, đứng trên vách đá, nhìn qua mây mù xa xa trầm tư.

- Ô...

Đúng vào lúc này, vách đá cách đó không xa truyền đến một trận tiếng tiêu không linh.

Thiếu nữ giật mình, thuận đường nhỏ vách đá, đi tới.

Không bao lâu, một bộ áo xanh đập vào mi mắt.

Thiếu nữ đi tới gần, dừng bước, đợi tiếng tiêu dừng lại, mới lên tiếng nói:

- Không nghĩ tới Lệnh Hồ tiền bối còn biết thổi tiêu.

Lệnh Hồ Thanh Trúc thu hồi tiêu ngọc, nhìn về phía nàng nói:

- Tô Phong Tô Vũ an bài cho ngươi động phủ chưa?

Thiếu nữ gật đầu nói:

- An bài. Bất quá vãn bối tới đây, cũng không phải đến nghỉ ngơi cùng thưởng tuyết. Tiền bối đêm nay rảnh rỗi, không bằng chỉ điểm vãn bối mấy chiêu?

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn gương mặt mông lung bên trong mạng che mặt kia của nàng, dừng một chút, nói:

- Ngươi không cảm thấy mang theo mạng che mặt nói chuyện với ta, rất không lễ phép?

Thiếu nữ cúi đầu xin lỗi, nói khẽ:

- Tiền bối thứ tội, bất quá khăn che mặt này là sư tôn bảo vãn bối mang. Sư tôn nói, trừ phi người khác đánh thắng ta, ta mới có thể lấy xuống cho đối phương nhìn.

Khóe miệng Lệnh Hồ Thanh Trúc lộ ra một tia mỉa mai.

- Là ban thưởng sao?

Thiếu nữ lắc đầu, nói:

- Là quy củ. Sư tôn nói vãn bối là người Bạch Liên tộc, nữ tử Bạch Liên tộc, chỉ cần chưa xuất giá, vô luận đẹp xấu, đều cần mang theo mạng che mặt. Trừ phi đối phương đánh thắng nàng, hoặc là cưới nàng.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nghe vậy, khẽ gật đầu nói:

- Nghe nói qua.

Thiếu nữ chắp tay nói:

- Tiền bối, vãn bối có thể lĩnh giáo ngài mấy chiêu kiếm pháp không?

Lệnh Hồ Thanh Trúc dừng một chút, nói:

- Ngươi dùng kiếm gì?

Thiếu nữ giơ tay lên, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh bảo kiếm, nói:

- Thanh Phong kiếm phổ thông, tiền bối thì sao?

Thần sắc Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh nhạt, giơ lên một ngón tay.

Thiếu nữ giật mình, đang muốn hỏi thăm, ánh mắt đột nhiên khẽ động, thân ảnh lóe lên, lướt về phía sau, đồng thời, bảo kiếm trong tay lập tức ngăn ở trước ngực.

- Xùy –

Một kiếm mang màu xanh đột nhiên bắn ra từ đầu ngón tay của Lệnh Hồ Thanh Trúc, Đinh một tiếng, đánh vào trên thân kiếm trong tay của nàng một cái.

Cổ tay thiếu nữ chấn động, bảo kiếm trong tay vậy mà trong nháy mắt bị cắt thành hai đoạn.

Đồng thời, một cỗ sức mạnh đáng sợ đẩy nàng giẫm lên tuyết đọng, lại trượt về sau mấy chục mét, ngừng lại.

Đợi nàng đứng vững vàng thân thể, sắc mặt rốt cục thay đổi.

- Xùy! Xùy! Xùy!

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn vực sâu đầy mây mù phía trước, năm ngón tay đều điểm ra, trong nháy mắt bắn ra năm đạo chỉ kiếm màu sắc khác nhau, xuyên qua biển mây, trực tiếp lưu lại năm lỗ ngón tay thật sâu trên vách đá đối diện.

Thiếu nữ gặp một màn này, ngốc trệ một lát, buông lỏng ra kiếm gãy trong tay, chắp tay nói:

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters