- Kiếm pháp của tiền bối quả nhiên xuất thần nhập hóa, không ngờ đã tới cảnh giới không có kiếm thắng có kiếm. Hôm nay thấy, khiến vãn bối mở rộng tầm mắt.
Lệnh Hồ Thanh Trúc thu hồi tay, ngạo nghễ mà đứng tại vách đá, thản nhiên nói:
- Kiếm thuật chi đạo, Thiên Biến Vạn Hóa, vô biên vô hạn. Chỉ kiếm này của ta cũng chỉ là một chút da lông mà thôi.
Thiếu nữ khẽ thở dài một hơi, nói:
- Quả nhiên vẫn là cần đi ra nhìn một chút, nếu vãn bối không đi ra ngoài, như thế nào lại biết được kiếm pháp thần kỳ bực này. Một người trốn ở tông môn tu luyện, thời gian càng dài, càng như ếch ngồi đáy giếng, tự cao tự đại. Tiền bối hôm nay đánh ra mấy kiếm, để vãn bối được ích lợi không nhỏ, vãn bối vô cùng cảm kích.
Lệnh Hồ Thanh Trúc đột nhiên nói:
- Vậy ta có thể nhìn mặt của ngươi không?
Vừa nghe lời này, thiếu nữ nao nao, nói:
- Tiền bối là nữ tử, vậy mà cũng cảm thấy hứng thú đối với tướng mạo của vãn bối?
Mặt Lệnh Hồ Thanh Trúc không chút thay đổi nói:
- Nghe nói dung mạo của ngươi là đệ nhất mỹ nhân Đại Viêm, ta rất hiếu kì, đến cùng đẹp bao nhiêu.
Thiếu nữ cười khổ một tiếng, nói:
- Chỉ là lời đồn nhảm mà thôi, dung mạo của vãn bối nào dám xưng đệ nhất mỹ nhân Đại Viêm.
Dừng một chút, nàng lại nói:
- Muốn nói đệ nhất mỹ nhân Đại Viêm, vãn bối đã từng thấy qua một người, tỷ tỷ kia mới đáng được gọi là đệ nhất Đại Viêm, thậm chí là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:
- A, là ai?
Trong mắt thiếu nữ lộ ra một tia hồi ức, run lên một lát, lại lắc đầu, nói:
- Vãn bối cũng không biết, vãn bối chỉ biết, nàng như thiên tiên, tuyệt thế vô song, không ai bằng. Nàng lúc trước đã cứu tính mạng của một nhà ta, cho ta một viên linh đan liền rời đi. Ta chính là dựa vào viên linh đan kia, mới thức tỉnh thiên phú và thể chất, sau đó tiến vào Tiên Vân các. Những năm qua, vãn bối một mực đang tìm kiếm nàng, đáng tiếc, cũng không có tìm được. Vãn bối cảm thấy, nàng hẳn là tiên tử đến từ thiên cung phía trên.
Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, nói:
- Thiên hạ này có thần tiên sao?
Thiếu nữ gật đầu nói:
- Có, trong lòng vãn bối, tỷ tỷ kia chính là thần tiên. Áo trắng như tuyết, dung nhan như tiên, bất kỳ người nào, chỉ nhìn một chút, đều rất khó quên.
Hai người đứng tại vách đá trò chuyện.
Bông tuyết đầy trời phiêu tán rơi rụng, lại vòng qua hai người, bay về phía nơi khác.
Động phủ, trong bồn tắm.
Lạc Thanh Chu tỉnh lại từ trạng thái tu luyện, cảm giác thân thể thoải mái hơn, nhưng đan hải, huyệt khiếu vẫn như cũ giống như có hỏa diễm đang thiêu đốt.
Năng lượng do hai viên Hóa Linh đan mang tới vẫn như cũ còn chưa hoàn toàn tiêu hóa hết. Khoảng cách đột phá còn kém một cước lâm môn.
Hắn suy tư một hồi, đưa tay múc một chùm nước sạch đầy cánh hoa, tưới lên trên người, sau khi xoa rửa sạch sẽ mồ hôi và dơ bẩn trên người, hắn lấy ra bảo điệp đưa tin, gửi đi tin nhắn cho Nguyệt tỷ tỷ.
【 Nguyệt tỷ tỷ, ta vừa rồi lại tu luyện một canh giờ, tu luyện trong suối nước nóng, cảm giác thoải mái hơn. Nhưng chẳng biết tại sao, vẫn là không có đột phá
Tin tức rất mau trả lời lại: 【 Suối nước nóng? Một mình ngươi? 】
Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút: 【 Đương nhiên là ta một người, Nguyệt tỷ tỷ đang suy nghĩ gì đấy? 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Chiếu một chút hoàn cảnh xung quanh cho ta xem 】
Trong lúc Lạc Thanh Chu đang nghi hoặc, tin nhắn lại được gửi tới: 【 Ta xem một chút hoàn cảnh tu luyện, có lẽ có quan hệ với hoàn cảnh】
- Cạch!
Lạc Thanh Chu rất nghe lời chụp mấy ảnh chụp, gửi đi.
Một lát sau, tin tức trả lời lại.
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Cửa ra vào có người nhìn lén ngươi 】
Lạc Thanh Chu nhìn thấy cái tin nhắn này, lập tức sững sờ, vội vàng quay đầu nhìn về phía cửa ra vào.
Nhưng cửa ra vào trống trơn, cũng không có người khác.
Hắn lập tức cẩn thận nhìn về phía mấy tấm ảnh chụp.
Quả nhiên, trên một tấm ảnh trong đó chụp cửa ra vào mơ hồ xuất hiện một cái đầu ....
Hắn cứng một chút, nhìn ra cửa ra vào hô:
- Sư thúc!
Ngoài cửa yên tĩnh im ắng, cũng không có ai đáp lại.
Lúc này, tin tức được gửi tới.
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Ai 】
Lạc Thanh Chu trả lời: 【 Nguyệt tỷ tỷ, cửa ra vào có thạch điêu, có thể là ánh đèn chiếu rọi ra cái bóng 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Tiếp tục biên 】
Lạc Thanh Chu: 【······ 】
Đối phương không tiếp tục trả lời.
Lạc Thanh Chu rất xấu hổ, vội vàng chà rửa thân thể thêm một lần, ngâm mình trong bồn tắm.
Sau khi hắn thay đổi y phục liền rời khỏi đây, bên ngoài cũng không có người nào.
Bất quá bên vách núi ngoài động đột nhiên truyền đến từng tiếng tiêu trầm thấp mà du dương.
Lạc Thanh Chu do dự một chút, cũng không ra ngoài chất vấn.