Trên bàn đá trong động đã bày xong thức ăn tinh xảo.
Mùi thơm mê người xông vào mũi.
Lạc Thanh Chu bụng đói sôi ục ục, cũng không khách khí, lập tức đi đến trước bàn đá, ngồi xuống.
Hắn cầm lấy đũa, vừa chuẩn bị ăn, nghĩ nghĩ, lại lấy ra bảo điệp đưa tin, chụp một tấm hình, gửi đi tới, hỏi: 【 Nguyệt tỷ tỷ, những đồ ăn này có thể ăn không? 】
Đối phương cũng không đáp lại.
Lạc Thanh Chu lại đợi một hồi, thật sự là bụng đói kêu vang không chịu nổi nữa, lập tức cầm lấy đũa, bắt đầu ăn.
Không bao lâu, cửa động mở ra.
Lệnh Hồ Thanh Trúc một bộ áo xanh, cầm ống tiêu, mang theo một thân gió tuyết đi đến, trên mặt bình tĩnh không lay động.
Lạc Thanh Chu ngẩng đầu nhìn nàng nói:
- Sư thúc, thật có lỗi, ta quá đói, ăn trước.
Lệnh Hồ Thanh Trúc ngồi xuống ở một bên, nâng bình trà lên, rót một chén nước trà, thần sắc thản nhiên nói:
- Vốn chính là chuẩn bị cho ngươi, ta không ăn cơm tối.
Lạc Thanh Chu lại cúi đầu ăn vài miếng, nhịn một chút, nhịn không được, ngẩng đầu nhìn nàng nói:
- Sư thúc, vừa rồi khi ta tắm, ngươi có nhìn lén qua ta không?
Lệnh Hồ Thanh Trúc nghe vậy nhíu mày lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn nói:
- Ngươi biết ngươi đang nói cái gì không? Ngươi cảm thấy ta có nhàm chán như vậy sao?
Lạc Thanh Chu lấy ra bảo điệp đưa tin, lật ra một tấm ảnh ở phía trên, nói:
- Sư thúc, chính ngươi nhìn, phía trên này có cái đầu nhìn lén tại cửa ra vào. Không phải sư thúc, vậy thì thật đáng sợ, bên trong động phủ này vậy mà cất giấu người khác? Hay là nói, có người xấu có thể tùy tiện đi vào?
Nói xong, đưa ngọc thạch đặt ở trước mặt của nàng.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn thoáng qua, trầm mặc một chút, mở miệng nói:
- Hẳn là Tô Vũ, vừa rồi nàng có tới qua, tất cả đồ ăn này chính là nàng đưa tới.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng, không nói gì.
Mặt Lệnh Hồ Thanh Trúc không gợn sóng, thuận tay duỗi ra ngón tay, chuẩn bị lật xem đoạn tin nhắn nói chuyện của hắn.
Lạc Thanh Chu lập tức thu về, cất vào trong nhẫn chứa đồ, nói:
- Được rồi, nếu là Tô Vũ sư tỷ, vậy ta xem như cái gì cũng không có xảy ra đi.
Lệnh Hồ Thanh Trúc híp híp con ngươi, nói:
- Tại sao là nàng thì ngươi coi như cái gì đều chưa từng xảy ra? Ngươi thích nàng?
Lạc Thanh Chu nói:
- Dĩ nhiên không phải, lòng thích cái đẹp, mọi người đều có. Dáng người ta tốt như vậy, sư tỷ nhìn lén một chút cũng không có gì, tất cả mọi người là sư tỷ đệ, ta cũng không thể đi tìm nàng để nàng phụ trách?
Lệnh Hồ Thanh Trúc híp con ngươi nói:
- Vậy nếu như là ta nhìn lén thì sao?
Lạc Thanh Chu cúi đầu ăn cơm, một mặt bình tĩnh nói:
- Nếu như là sư thúc, vậy ta khẳng định không thể từ bỏ ý đồ, ta muốn để sư thúc đưa ta mấy món bảo vật mới được.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng thốt:
- Vậy nếu ta không đưa thì sao?
Lạc Thanh Chu ngẩng đầu, nhìn nàng nói:
- Sư thúc nếu không đưa, vậy thì càng tốt. Vừa hay ta lần này bế quan tu luyện mượn dùng động phủ của sư thúc, để sư thúc hỗ trợ trông coi, còn không biết báo đáp thế nào đây. Như vậy liền xóa bỏ.
Lệnh Hồ Thanh Trúc hừ lạnh một tiếng, nói:
- Ngươi mơ tưởng.
Lạc Thanh Chu nói:
- Thế rốt cuộc có phải sư thúc đang nhìn trộm hay không?
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh mặt nói:
- Không phải!
Lập tức lại liếc xéo nói:
- Ngươi có gì đáng xem? Toàn thân bẩn thỉu, vừa thối lại xấu, cầu ta nhìn ta đều không thích nhìn.
- Nha.
Lạc Thanh Chu ‘A’ một tiếng, không tiếp tục trêu đùa nàng.
Thức ăn trên bàn rất nhanh bị hắn phong quyển tàn vân ăn xong, lại uống vài chén nước trà, sau đó đứng lên nói:
- Sư thúc, ta muốn tiếp tục đi tu luyện. Ta cảm thấy tu luyện ở trong bồn tắm kia của ngươi rất dễ chịu, có thể để cho ta mượn dùng chỗ kia mấy ngày được không?
Lệnh Hồ Thanh Trúc sáng mắt lên, mặt không thay đổi nói:
- Đi thôi.
Lạc Thanh Chu nói lời cảm tạ, đang muốn rời đi, đột nhiên lại dừng chân, nói:
- Sư thúc, có thể làm dùm một cánh cửa giả cho nơi đó không?
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng thốt:
- Không cần thiết, ta ở chỗ này trông coi, lần sau sẽ không lại để Tô Phong Tô Vũ tiến đến.
Lạc Thanh Chu lại nhìn nàng một chút, không có nói thêm nữa, bước nhanh rời đi.
Không quan trọng.
Lúc hắn tu luyện không cởi quần áo là được.
Người nào thích nhìn cứ để nàng tùy tiện nhìn, hắn cũng không rơi mất một miếng thịt.
Trở lại bể tắm, hắn ngồi trở lại tảng đá trong nước, nhắm hai mắt lại, nín thở ngưng thần, chậm rãi thôi động cỗ khí lưu đầy lửa nóng bên trong đan hải chỗ phần bụng, bắt đầu chảy ra toàn thân.
Thời gian một đêm lặng yên mà qua.
Hôm sau, hắn tỉnh lại từ trong trạng thái tu luyện, chỉ cảm thấy năng lượng bên trong huyệt khiếu toàn thân tràn đầy, nghẹn đến khó chịu.