Chương 1751: Nguyệt tỷ tỷ: Có người nhìn lén ngươi (2)

Nhưng khoảng cách đến một cước lâm môn sau cùng, tựa hồ còn kém một chút gì đó.

Không vội.

Lúc này mới trôi qua một ngày, hai đêm.

Năng lượng của hai viên Hóa Linh đan, không có nhanh như vậy đã được tiêu hóa xong.

Bất quá lần này, hắn cảm giác tốt hơn nhiều, toàn thân không còn khô nóng khó chịu như trước.

Hắn nghỉ ngơi sơ một chút, sau đó nhảy vào trong nước hồ, xoa tắm mái tóc cùng thân thể ẩm ướt mồ hôi, xoa tắm thật lâu, mới trở về đến phía trên tảng đá, lấy ra bảo điệp đưa tin, kịp thời báo cáo cho Nguyệt tỷ tỷ về trạng thái hiện tại.

【 Nguyệt tỷ tỷ, ta hôm nay cảm giác tốt hơn nhiều, không có khó chịu như ngày hôm qua. Bất quá cảm giác từng cái huyệt khiếu trong cơ thể đều kìm nén đến khó chịu, muốn phát tiết ra ngoài. Phần bụng vẫn như cũ giống như có hỏa diễm đang thiêu đốt, năng lượng Hóa Linh đan hẳn là còn chưa tiêu hóa xong. Bất quá ta cảm giác tốc độ thôi động cỗ năng lượng kia càng ngày càng chậm, hiện tại ta nên làm cái gì? Còn muốn tiếp tục như vậy đột phá sao? 】

Sau khi gửi xong tin nhắn, rất nhanh đã được trả lời.

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Dùng ngoại lực kích thích đi, hao hết năng lượng bên trong huyệt khiếu, để năng lượng bên trong đan hải một lần nữa bắn vọt, để toàn bộ tiềm lực trong cơ thể bạo phát đi ra 】

Lạc Thanh Chu: 【 Tự mình luyện quyền có thể không? 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Có thể, bất quá tốt nhất tìm một người tu vi cao hơn ngươi giúp ngươi, để đối phương làm hao hết năng lượng bên trong huyệt khiếu của ngươi, kích phát ra tiềm lực ẩn tàng trong cơ thể ngươi, dạng này cũng nhanh một chút 】

Lạc Thanh Chu: 【 Nguyệt tỷ tỷ, sư thúc ta có thể chứ? Nàng chỉ dùng kiếm 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Tốt nhất là đối phương cũng dùng quyền, càng hung mãnh, càng để ngươi cảm thấy uy hiếp, hiệu quả càng tốt 】

Lạc Thanh Chu: 【 Tốt, ta thử tìm một chút 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Ừm 】

Lạc Thanh Chu suy tư một hồi, lại phát tin tức cho quận chúa, hỏi thăm một chút tình huống trong nhà.

Tin tức rất mau trả lời lại: 【 Trong nhà không sao đâu, nhớ ta không? 】

Lạc Thanh Chu: 【 Rất nhớ, không nói, ta muốn tu luyện 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 A, tối hôm qua ta lại uyên ương nghịch nước và ngủ cùng nương tử nhà ngươi, mà còn là cởi trống trơn ngủ 】

Trong đầu Lạc Thanh Chu không khỏi hiện ra hình tượng của một màn kia, phần bụng lập tức nóng lên.

Trong lòng hắn lập tức run lên, vội vàng vung đi hình tượng xấu hổ trong đầu, cũng không dám đáp lại, lập tức thu hồi bảo điệp đưa tin.

Hắn ở bên cạnh bể tắm đổi lại y phục, đi ra ngoài.

Cửa động đóng chặt.

Lệnh Hồ Thanh Trúc đang ngồi ở trên giường đá bên trong một nơi hẻo lánh, nhắm mắt tu luyện.

Lạc Thanh Chu nhìn nàng chằm chằm trong chốc lát, còn chưa nói chuyện, nàng đã mở hai mắt ra nói:

- Ta không có nhìn lén ngươi.

Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, nói:

- Sư thúc, ta có nói qua ngươi nhìn lén ta sao?

Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh mặt nói:

- Vậy ngươi ra nhìn ta như vậy làm gì?

Lạc Thanh Chu nói:

- Ta muốn hỏi một chút, sư thúc lúc trước từ Đại Võ Sư sơ kỳ đột phá đến trung kỳ là một mực ở trong động phủ an tĩnh tu luyện hay sao?

Lệnh Hồ Thanh Trúc dừng một chút, nói:

- Không phải, ta lúc đầu ở bên ngoài chiến đấu, đột nhiên đột phá.

Lạc Thanh Chu nghe vậy giật mình:

- Thì ra là thế.

Trong lòng hắn nói thầm: Xem ra Nguyệt tỷ tỷ cũng là cao thủ võ giả, nếu không sẽ không hiểu rõ mấy chuyện này.

Hắn lập tức nói:

- Sư thúc, ta cảm thấy đóng cửa tu luyện như thế không phải biện pháp, ta muốn tìm đối thủ giúp ta.

Lệnh Hồ Thanh Trúc ngơ ngác một chút, lập tức hiểu được.

Nàng lập tức nhảy xuống từ trên giường đá, nói:

- Vừa hay, ta cũng ngứa tay.

Lạc Thanh Chu vội vàng nói:

- Sư thúc, ta muốn tìm người chủ tu quyền pháp, mà lại tu luyện công pháp càng cương mãnh càng tốt.

Lệnh Hồ Thanh Trúc có chút nhíu mày, suy tư một chút, nói:

- Lấy thực lực ngươi bây giờ, chỉ có thể đi tìm những trưởng lão kia. Ta nghĩ một hồi, nhìn ai thích hợp nhất, cũng sẽ không lắm miệng.

Đúng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng nói chuyện của Tô Vũ:

- Sư phụ, Lưu Ly tiên tử cùng Đao sư muội đánh nhau.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nghe vậy sáng mắt lên, nhìn về phía hắn.

Lạc Thanh Chu nghi ngờ nói:

- Lưu Ly tiên tử? Sư thúc, nàng là ai?

Lệnh Hồ Thanh Trúc dừng một chút, nói:

- Đệ tử môn phái khác, đến Kiếm Phong ta khiêu chiến, vô cùng phách lối cùng bá đạo. Hôm qua nàng đã đánh cho Tô Phong Tô Vũ một trận, còn đánh Tô Vũ đến khóc, bởi vì nàng là khách nhân, ta cũng không tiện xuất thủ, không nghĩ tới hôm nay nàng vậy mà đánh nhau với Đao Linh. Nàng là tu vi Đại Võ Sư hậu kỳ, vậy mà lấy lớn hiếp nhỏ, khi dễ Đao Linh, xem ra cảm thấy Kiếm Phong ta không có người nào.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters