Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua gian phòng bên kia, nói:
- Ngươi đi nói cho nàng, đêm nay ta có việc chờ đêm mai ta lại đi khi dễ nàng.
Tiểu Điệp quyệt miệng nói:
- Công tử, người làm sao luôn luôn cố ý hù dọa Châu nhi tỷ tỷ đây.
- Ai bảo nàng thích lắm miệng.
Lạc Thanh Chu tóm lấy gương mặt kiều nộn của nàng, nói:
- Tiểu Điệp, ngươi lần sau nếu như tiếp tục nhiều chuyện, bản công tử cũng......
Tiểu Điệp lập tức mở to hai mắt, mặt mũi tràn đầy mong đợi nhìn hắn.
- Về phòng nghỉ ngơi đi!
Lạc Thanh Chu không có lại đùa nàng, vuốt vuốt đầu nhỏ của nàng, tiến vào gian phòng của mình.
Trong phòng, Tần nhị tiểu thư một bộ váy áo trắng thuần đang ngồi ở trên giường an tĩnh xem sách, ôn nhu nhược nhược, nhìn cho người thương tiếc lại đau lòng.
Lạc Thanh Chu nghĩ đến bệnh của nàng, không khỏi ở trong lòng âm thầm thở dài một hơi, đi qua cầm tay của nàng nói:
- Bờ sông nhiều khí lạnh, có ho khan không?
Tần nhị tiểu thư lắc đầu, nói khẽ:
- Vi Mặc cảm thấy nơi này rất tốt, từ sáng sớm đến tối đều có mặt trời chiếu vào đây.
Lạc Thanh Chu đến đi đến ngồi xuống gần chỗ nàng, ôm nàng vào trong ngực, nói:
- Ta phải nghĩ biện pháp đổi được gốc Huyền Thiên Ngọc Nữ thụ kia của Đoan Vương phủ đến đây, bằng không, mỗi tháng đều phải đi một lần, rất phiền phức. Mà hiện tại, có lẽ chúng ta đã thành tội phạm truy nã, đến lúc đó khả năng ngay cả Đoan Vương phủ đều không cách nào đi vào.
Tần nhị tiểu thư khẽ thở dài một hơi, nói:
- Gốc Huyền Thiên Ngọc Nữ thụ kia hẳn là rất quý giá.
Lạc Thanh Chu nói:
- Quý giá đến đâu, ta cũng có biện pháp, yên tâm đi.
Hai người rúc vào với nhau, an tĩnh một hồi.
Tần nhị tiểu thư hỏi:
- Vừa rồi đi gặp tỷ tỷ?
Lạc Thanh Chu nói:
- Gặp được, đã nói xin lỗi đại tiểu thư, mà đại tiểu thư còn để cho ta hát một ca khúc.
Tần nhị tiểu thư nghe vậy kinh ngạc:
- Ca hát? Tỷ tỷ chủ động để chàng hát cho nàng nghe?
Lạc Thanh Chu thở dài nói:
- Cũng không phải hát cho nàng một người, hát cho ba người, một bên hát, một bên bị các nàng chế giễu.
Tần nhị tiểu thư ‘Phốc phốc’ cười một tiếng, nói:
- Thanh Chu ca ca, mau nói, là ca cái gì? Chàng hát một lần cho Vi Mặc nghe một chút.
Lạc Thanh Chu ý vị thâm trường nhìn nàng một cái, nói:
- Nàng thật muốn nghe?
Tần nhị tiểu thư gật đầu nói:
- Muốn nghe.
Lạc Thanh Chu ‘Khụ khụ’ một tiếng, đang muốn nói chuyện, trong đêm tối phía ngoài đột nhiên ‘Oanh’ truyền đến một tiếng bạo hưởng, giống như âm thanh quyền phong bạo phá.
Sắc mặt hắn biến đổi, lập tức đứng dậy nói:
- Nhị tiểu thư, nàng ở lại trong phòng, tuyệt đối không nên ra ngoài!
Nói xong, lập tức chạy khỏi phòng.
Lúc này, Châu nhi cùng Thu nhi, còn có Tiểu Điệp, đều chạy tới, canh giữ ở bên cạnh Tần nhị tiểu thư.
Lạc Thanh Chu đi ra Mai Hương uyển, bước nhanh đi ra ngoài cửa lớn.
Lúc đi đến tiền viện, Tần Văn Chính từ bên cạnh hành lang vội vàng đi tới, nhìn hắn một cái, đang muốn mở miệng để hắn trở về phòng, đột nhiên lại nuốt lời xuống, nhìn hắn nói:
- Tựa như là âm thanh đánh quyền.
Lạc Thanh Chu nói:
- Nhị ca đang luyện quyền?
Hai người cùng một chỗ đi ra bên ngoài.
Tần Văn Chính trầm giọng nói:
- Không có khả năng. Tiểu tử kia thật dám luyện quyền vào nửa đêm, hắn hôm nay cũng đừng nghĩ trở về.
Hai người ra cửa, cùng một chỗ ăn ý đi đến bờ sông.
Dưới ánh trăng, nước sông lấp loáng sóng nước.
Tới gần bờ sông, sóng nước khuếch tán, hiển nhiên âm thanh vừa rồi truyền đến từ nơi đó.
Hai người lại đi về phía trước một khoảng cách, đột nhiên đồng thời dừng bước lại, quay đầu nhìn về phía phòng ốc.
Lạc Thanh Chu dừng một chút, mở miệng nói:
- Không sao đâu, Hạ Thiền ở trong phòng. Mà còn có Bách Linh?
Tần Văn Chính nhìn hắn một cái, nói:
- Bách Linh rất lợi hại?
Lạc Thanh Chu nói:
- Không biết, dù sao nàng luôn luôn khi dễ Hạ Thiền.
Tần Văn Chính sáng mắt lên, nhẹ gật đầu, nói:
- Xem ra hoàn toàn chính xác rất lợi hại.
Hai người tiếp tục về phía bờ sông.
Trầm mặc một hồi, Lạc Thanh Chu đột nhiên lại hỏi:
- Nhạc phụ, đại tiểu thư chưa hề luyện võ qua sao?
Tần Văn Chính sửng sốt một chút, nhìn về phía hắn nói:
- Đương nhiên không có, Khiêm Gia làm sao có thể luyện võ?
Lạc Thanh Chu nhìn ánh mắt hắn, nói:
- Mấy năm kia khi nàng mất tích, đến cùng kinh lịch cái gì? Vì cái gì Hạ Thiền cùng Bách Linh, đều khăng khăng một mực đi theo nàng, tình nguyện làm thị nữ?
Tần Văn Chính trầm mặc một chút, nói:
- Chúng ta hỏi qua, nàng chưa hề nói, sau đó chúng ta cũng không dám hỏi nữa. Nghe Vi Mặc nói, Khiêm Gia đã từng cứu được Hạ Thiền. Còn Bách Linh, ta không biết.
Lạc Thanh Chu nhìn về phía bờ sông, không nói gì thêm.
Tần Văn Chính nhìn hắn nói:
- Thanh Chu, ngươi đang hoài nghi cái gì?