Chương 1906: Nhạc phụ thăm dò, trong nước có yêu quái (3)

Lạc Thanh Chu nói:

- Ta luôn cảm thấy đại tiểu thư có chút thần bí, có thể là bởi vì Hạ Thiền cùng Bách Linh đi, đương nhiên, còn có đại tiểu thư quá đẹp, mà lại khí chất.... Không giống như người bình thường. Ta ở trước mặt nàng luôn cảm thấy..... Không biết có phải là bởi vì lúc trước ta quá vô dụng nên sinh ra bóng ma trong lòng hay không, mỗi lần nhìn thấy nàng, ta đều rất sợ nàng.....

Tần Văn Chính híp híp con ngươi, nhìn chằm chằm hắn nói:

- Thế nào, hối hận rồi?

Lạc Thanh Chu cứng đờ, nói:

- Không, nhạc phụ đại nhân đừng hiểu lầm. Ta đối với đại tiểu thư, chỉ có tôn kính, cũng không có ý khác.

Tần Văn Chính lại nhìn hắn một chút, không nói gì thêm.

Lạc Thanh Chu cũng trầm mặc xuống.

Hai người tới bờ sông.

Tần Xuyên đứng bên bờ sông, đang cầm nắm đấm, mặt mũi tràn đầy cảnh giác nhìn chằm chằm ánh trăng tĩnh mịch dưới nước sông.

Tần Văn Chính đi vào bên cạnh hắn, ánh mắt cũng nhìn về phía nước sông, hỏi:

- Chuyện gì xảy ra?

Tần Xuyên mặt mũi tràn đầy ngưng trọng nói:

- Phụ thân, bên trong sông Vân Vụ có yêu quái. Hài nhi vừa rồi đi xung quanh dò xét, đột nhiên ngửi được một cỗ yêu khí, sau đó nhìn thấy trên thuyền nhỏ có một người đang ngồi, chờ hài nhi đi tới, người trên thuyền nhỏ đột nhiên không thấy, trong nước đột nhiên xuất hiện một cái bóng đen to lớn, hài nhi liền đánh một quyền.... Nhưng bóng đen này, lại biến mất không thấy.

Lạc Thanh Chu đi đến một bên khác của hắn, cũng nhìn về phía nước sông.

Tần Xuyên quay đầu nhìn hắn một cái, lập tức kéo lại cánh tay của hắn, kéo hắn tới đằng sau, khẩn trương nói:

- Thanh Chu, ngươi tới làm gì? Bên trong nước này có yêu quái, cẩn thận vồ ngươi xuống dưới ăn mất! Ngươi mau trở về đi thôi.

Lạc Thanh Chu nói:

- Nhị ca có phải nhìn hoa mắt hay không? Sông Vân Vụ này là ở dưới núi Lăng Tiêu tông, làm sao có thể có yêu quái đây? Nếu quả như thật có yêu quái, có khả năng cũng là yêu quái tốt, nếu không người Lăng Tiêu tông làm sao có thể để yêu quái kia đợi ở chỗ này?

Vẻ mặt Tần Xuyên nghiêm túc nói:

- Có lẽ là vừa tới không lâu, người Lăng Tiêu tông còn không biết. Dù sao ta vừa rồi tận mắt thấy, cho dù không phải yêu quái, hẳn cũng không phải là vật gì tốt. Thanh Chu, ngươi mau trở về đi thôi, nơi này có ta cùng phụ thân, ngươi mau trở về bồi Vi Mặc đi.

Lúc này, Tần Văn Chính ở một bên mở miệng nói:

- Xuyên nhi, yêu quái kia không có lên bờ chứ? Có chủ động công kích ngươi hay không?

Tần Xuyên nói:

- Không có, khi hài nhi đi tới, nó đã chạy mất.

Tần Văn Chính trầm ngâm một chút, nói:

- Vậy chúng ta đi về trước đi, ngươi cũng không biết thực lực của đối phương, cũng không biết đối phương đến cùng có mấy cái, thủ tại chỗ này có làm được cái gì? Nếu như đối phương không có ác ý thì sao? Ngươi cần gì phải đắc tội với người ta?

Tần Xuyên nói:

- Thế nhưng yêu quái kia đang ở bên cạnh nhà chúng ta, nếu như không biết rõ ràng, hài nhi không an tâm.

Tần Văn Chính nhìn mặt sông đã khôi phục lại bình tĩnh, nhăn đầu lông mày nói:

- Hoàn toàn chính xác.

Lạc Thanh Chu đột nhiên nói:

- Nhạc phụ, nhị ca, chúng ta vẫn là đi về trước đi. Ta ngày mai sẽ nói chuyện này cho bằng hữu của ta, hắn là người Lăng Tiêu tông, tự nhiên sẽ tới giải quyết.

Tần Xuyên quay đầu nhìn hắn nói:

- Thanh Chu, người bạn kia của ngươi là Sở Phi Dương?

Lạc Thanh Chu gật đầu nói:

- Đúng thế.

Tần Xuyên nhìn hắn, tựa hồ có lời muốn hỏi, Tần Văn Chính mở miệng nói:

- Đi thôi, trở về. Phía sau núi có dã thú, ba người nam tử chúng ta đều đi ra, các nàng ở nhà cũng không an toàn.

Tần Xuyên nghe xong, lập tức nói:

- Đúng, đừng trúng kế điệu hổ ly sơn của yêu quái kia. Phụ thân, Thanh Chu, ta đi trước một bước.

Dứt lời, thân ảnh lóe lên, biến mất không thấy gì nữa, giống như đang khoe khoang tốc độ của hắn.

Tần Văn Chính lấp lóe ánh mắt, quay đầu nhìn thiếu niên bên cạnh nói:

- Thanh Chu, ngươi cảm thấy thực lực nhị ca ngươi như thế nào?

Lạc Thanh Chu nói:

- Rất lợi hại, một quyền hẳn là có thể đánh chết một đầu lão hổ.

Tần Văn Chính cười nói:

- Cũng không chỉ một đầu lão hổ. Cho dù mười đầu lão hổ, cũng không có vấn đề.

Lập tức hắn vừa cười nói:

- Ngươi có thể đánh chết mấy đầu lão hổ?

Lạc Thanh Chu cẩn thận suy nghĩ một chút, nói:

- Nhiều nhất năm đầu.

Thần sắc Tần Văn Chính cứng lại nói:

- Ồ?

Lạc Thanh Chu nói:

- Năm đầu tiểu lão hổ nửa tháng tuổi, hẳn là không có vấn đề. Nếu như là gặp lớn cỡ một tháng, đoán chừng cũng có chút khó khăn, dù sao song quyền khó địch tứ thủ nha.

Tần Văn Chính cứng một chút, đột nhiên ha ha ha cười ha hả.

Lạc Thanh Chu cũng cười theo một chút, đột nhiên quay đầu, nhìn về phía nước sông phía sau, hỏi:

- Long nhi, ngươi có thể đánh chết mấy đầu lão hổ?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters