Lạc Thanh Chu lại nín thở ngưng thần chờ đợi trong chốc lát, thuận theo bóng tối dưới góc tường, nhanh chóng rời đi.
Hắn trước đi đến hẻm nhỏ Phong Diệp, chuẩn bị đi xem một chút phải chăng đại ca có ở nơi đó.
Trong hẻm nhỏ đen kịt một màu, yên tĩnh không người.
Tần phủ lớn như vậy cũng trở nên trống trơn, vô cùng thê lương.
Hắn trực tiếp từ cửa sau tiến vào trong phủ, dạo qua một vòng trong phủ, cũng không tìm thấy đại ca, đang muốn rời đi, hắn nhìn về phía Linh Thiền Nguyệt cung.
Trước kia mỗi lần thần hồn xuất khiếu, muốn đi qua nhìn đều sẽ nhìn thấy nơi đó bị sương mù che lấp, đồng thời có một cỗ hàn ý rất đáng sợ, hẳn là trận pháp.
Mới đầu, hắn nghĩ cỗ hàn ý kia là của Thiền Thiền, nhưng chậm rãi, phát hiện hẳn là không có quan hệ gì với Thiền Thiền.
Thiền Thiền mặc dù không thích nói chuyện, nhưng người rất đơn thuần, hoặc là nói rất ngu ngốc, không có khả năng ẩn tàng sâu như vậy ở trước mặt hắn.
Cho nên, hắn hoài nghi là trận pháp Bách Linh thiết trí, hoặc là bảo vật gì đó tạo ra kết giới.
Bách Linh mang đến cho hắn một cảm giác, rất phức tạp.
Hắn thăm dò rất nhiều lần, đều không công mà lui, nhưng từ thủ pháp đối phương luyện dược đến xem, tuyệt không đơn giản.
Về phần Tần đại tiểu thư, hắn thật ra cũng thăm dò rất nhiều lần, thậm chí nhiều lần nghe lén tiếng lòng của nàng, nhưng đối phương hiển nhiên không có tu luyện qua, mà về mặt thời gian, cũng rất không có khả năng.
Trận pháp trong Linh Thiền Nguyệt cung, tuyệt đối không phải người bình thường có thể bố trí ra.
Hiềm nghi lớn nhất, chính là Bách Linh.
Bách Linh từ nhỏ đến lớn hết thảy đều trống không, hắn đã từng hỏi mấy lần, cũng hỏi qua Thiền Thiền, thậm chí cũng hỏi Tần nhị tiểu thư mấy lần, đối phương cũng không có tiết lộ qua.
Cho nên, nha đầu kia tuyệt đối không đơn giản.
Lạc Thanh Chu một bên tự hỏi, một bên đi tới Linh Thiền Nguyệt cung. Trước tiên nhìn tiền viện một chút, lại đi hậu viện, sau đó, lại tiến vào gian phòng của Hạ Thiền và gian phòng của Bách Linh.
Hắn cường điệu nhìn thêm vài vòng ở trong phòng Bách Linh.
Toàn bộ đồ vật liệu trong phòng đều bị dọn đi, thậm chí cái giường, cái ghế, màn trướng, màn cửa, cái bàn.
Lạc Thanh Chu lại dạo qua gian phòng một vòng, chuẩn bị rời đi, nghĩ nghĩ, lại đi gian phòng của Tần đại tiểu thư.
Lúc trước ở chỗ này, hắn chưa hề tiến vào gian phòng của Tần đại tiểu thư, mỗi lần gặp Tần đại tiểu thư đều là ở vườn hoa phía sau.
Gian phòng của Tần đại tiểu thư không biết có dấu vết gì để lại hay không.
Đôi giày kia..... Sẽ không phải còn ở trong phòng đó chứ?
Lạc Thanh Chu nghĩ như vậy, đẩy cửa phòng ra, tiến vào gian phòng của Tần đại tiểu thư.
Trong phòng cũng không có vật gì.
Vô luận là giường, bàn, màn trướng cái gì, đều bị dọn đi.
Lạc Thanh Chu vào phòng, tìm kiếm trong các ngõ ngách.
Cùng lúc đó.
Trên nóc nhà, một thân ảnh xanh nhạt đang yên tĩnh im lặng đứng ở nơi đó, giống như một sợi ánh trăng, lạnh lùng mà xinh đẹp.
Bóng đêm càng đậm.
Lạc Thanh Chu đi ra Tần phủ, thuận hẻm nhỏ cùng đường đi đen nhánh nhanh chóng tiến về nội thành.
Tần phủ, trên nóc nhà tòa phòng ốc nào đó.
Thân ảnh xanh nhạt đang yên tĩnh im lặng đứng ở nơi đó, an tĩnh nhìn bóng lưng hắn dần dần đi xa, ánh trăng mông lung, thấy không rõ biểu lộ trên mặt.
Sau một lúc lâu.
Thân ảnh nàng lóe lên, bay lên giữa không trung, đang muốn đi theo, đột nhiên đứng lại tại chỗ, đưa mắt nhìn về phía đám mây trên đỉnh đầu.
Một thân ảnh người mặc váy lam, quanh thân hiện ra vầng sáng xanh lam nhàn nhạt phiêu nhiên rơi xuống từ bên trong đám mây, ánh mắt nhìn về phía nàng.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, an tĩnh hồi lâu.
- Sư muội, đã lâu không gặp.
Vầng sáng xanh lam trên người nữ tử váy lam dần dần biến mất, lộ ra một đạo thân ảnh yểu điệu, cùng một dung nhan mỹ lệ.
Thân ảnh xanh nhạt nhìn nàng, không nói gì.
Trên mặt nữ tử váy lam lộ ra một tia cười lạnh, đánh giá nàng một chút trên dưới, nói:
- Sư muội vẫn là bất cận nhân tình* như vậy sao?
*Tính tình quái dị, hành vi không hợp thường tình.
Lập tức lại cười một tiếng mỉa mai, nói:
- A, suýt nữa quên mất sư muội vì đào hôn, vì để cho tông môn nhà mình mất mặt, tu luyện loại công pháp kia. Thế nào? Tiến bộ như thế nào?
Thân ảnh xanh nhạt lạnh lùng nhìn nàng, vẫn không có nói chuyện.
Nữ tử váy lam đột nhiên lại thở dài một hơi, nói:
- Sư muội, có thể thông gia cùng Bồng Lai Tiên Tông, có thể gả cho Thánh tử Hiên Viên Vũ của bọn hắn, là chuyện nhiều thiếu nữ tử tha thiết ước mơ, mấy vị sư tỷ vì tranh đoạt vụ hôn nhân này, thế nhưng phí hết không ít khí lực. Nhưng, người ta chỉ nhìn trúng ngươi. Sư tôn cao hứng, trưởng lão cao hứng, tông chủ cao hứng, những sư tỷ cùng sư muội thích ngươi đều vì ngươi cảm thấy cao hứng, thế nhưng, ngươi làm cái gì?